HH011- Chương MộtNgười đăng: NhàQuê — Thứ Sáu, 19 tháng 9, 2008011- Chương Một Nơi sống gởi ngày dài đông đá Đôi tháng hè nắng lửa cháy da Thu gió cuốn lá vàng hổn loạn Xuân chỉ tuần búp nở thành hoa Trời trong xanh nơi nầy có khác Không vút cao thăm thẳm như là… Con sông chảy hình hài giận dữ Đổ ra khơi biển thẳm ngoài xa Thức ăn uống chứa toàn kiêng cữ Tô canh rau phải đợi tới mùa Bỗng vụt nhớ hàng rào trái tím Rình phết lên má đỏ đẹp chưa! Tay quẹt lia mỉm cười không giận Có ghét lung cũng chẳng làm gì Bởi nếu vắng lấy ai mà liếc Tới một ngày mất biệt là khi … Đêm ngủ rừng thường hay nhớ vụng Có biết đâu rồi chút nữa đây Đạn bắn vãi có phần của nhỏ Ghim thù chi vào tận tim nầy Vạt sành vang bài ca yên tịnh Suốt đêm nay chẳng có gì lo Côn trùng xanh mạ non báo hiệu Giữa đêm đen chân bước lần mò May mắn quá giữa vòng tên đạn Cả hai xưa tì vết trở về Ngày gặp lại nói cười rất lạ Tù trả xong đời vẫn não nề Mỗi bước xa cố hương gần lại Đứng hiền từ cạnh trái tim ta Vẫn bao dung tấm lòng biển cả Ánh mắt nhìn dịu mát thứ tha Ánh mắt nói bao nhiêu trìu mến Giữ vẹn nguyên chẳng chút hao hư Một ngày mới trùng tu vườn cũ Hoa tình người búp lại, dường như… Từng nụ nở kết đan muôn sắc Triệu hoa xinh tô điểm quê hương Ngửa trời xanh cười khan thích chí Bài học đầu chương một yêu thươngNhàQuêNhãn: Thơ- Cảm hứng hoặc Cảm họa