Thứ Ba, 19 tháng 5, 2026

MỚI438- CUA CỐM RỆU

Thứ Ba, 19 tháng 5, 2026NhàQuê

  CUA CỐM RỆU . Hà chi người được như cua cốm Vỏ rệu, bên trong lớp mới tinh Cố bám hang bùn lùi tụt hậu Nằm chờ mé nước đợi hồi sinh Bò ngang ngoe ngón hườm lanh lẹ Tiê…

MỚI436- MÙA ĐĂNG QUANG

Thứ Ba, 19 tháng 5, 2026NhàQuê

  MÙA ĐĂNG QUANG . Đang mùa rộ nở những bông hoa Sắc thắm khoe khoang nét mượt mà Chẳng bỏ công vùi mài kiến thức Đâu hiềm chúc tụng rạng tân khoa Công danh rộng mở tài thi thố Sự nghiệp thênh th…

MỚI435- NGÀY GIỖ PHỤ THÂN

Thứ Ba, 19 tháng 5, 2026NhàQuê

  Facebook Facebook Facebook Facebook Facebook Facebook Facebook Facebook Facebook Facebook Facebook Facebook Facebook Facebook Facebook Facebook Facebook Facebook Facebook Facebook Facebook Face…

MỚI434- LỊCH SỬ CUỘC HỌP MẶT - CHIA TAY

Thứ Ba, 19 tháng 5, 2026NhàQuê

LỊCH SỬ CUỘC HỌP MẶT - CHIA TAY * BENTREHOME ĐÃ QUA ĐỜI ! Biết, mà vẫn mở thử coi chuyện gì: Giăng ngang hàng chữ li ti Nỗi buồn rũ xuống ... quay đi ngậm ngùi Hai thập niên tạo sân chơi Tứ phương…

MỚI433- DÕI GÓT CHÁU CON

Thứ Ba, 19 tháng 5, 2026NhàQuê

  Facebook Facebook Facebook Facebook Facebook Facebook Facebook Facebook Facebook Facebook Facebook Facebook Facebook Facebook Facebook Facebook Facebook Facebook Facebook Facebook Facebook Face…

Hành Hương — NhàQuê

Tháng 6

Ngày

29

Thứ Hai

15 Tháng 5 Âm lịch

Ngày Giáp Tuất

Giờ Giáp Tý

Tháng Giáp Ngọ

Năm Bính Ngọ

Gia đình

1 / 8

Xem thêm hình ảnh

Thơ

Cậu Mầy

Chị mồ côi mẹ
Ba chấp nối Má sanh tôi
Cùng lớn lên trong căn nhà chật chội
Nhưng thương yêu lại rộng khôn cùng

Ngày tôi về thăm
Chị kêu được Cậu Mầy rồi khóc mướt
Làm tôi cũng chẳng hơn gì
Đứa cháu đứng nhìn ông nội
Không giống thường khi

Chị cõng em và dắt tôi chạy giặc
Tận Bến Đường Tắt** bìa rừng
Ba Má còn ở trên đồng
Dặn trước cứ theo bà con mà trốn.
Nghe tiếng hú Cành-Nông
Đâu kể thân mình
Chị vội che hai em mếu khóc

Thời của chị đâu có trường mà học
Nên chi chị chưa khỏi i tờ
Chưa đọc thông vần ngược
Sách sử thường rất ít vần xuôi
Thế mà chị tôi
Suốt đời với tôi gương sách quý

Lâu lâu gởi tiền quà chị
Khi tôi về chị mở vẫn còn nguyên
Chị nói bên nây khi nào nhớ Cậu
Lấy ra coi rồi khóc hồi lâu
Chị còn hiểu xứ nầy:
Cậu Mầy không sống nổi đâu
Chị em mình xa nhau là phải

Đêm đêm chị van vái nguyện cầu
Bên xứ lạ em phật trời phò hộ
Quời đặng bằng an
Đừng rề rề như hồi nẵm
Thuốc Bắc thuốc Nam
Chị đi hốt mòn đàng
Tôi đầu cúi, ngậm ngùi
Nghe chị tôi, người dốt nói...

Ngày tiễn tôi chị biết Sài Gòn lần thứ nhất
Một bà già quệt nước mắt ngoài phòng cách ly
Tối hôm trước bữa ăn có người hầu rót nước
Chị ngại ngùng cứ khều hỏi người sắp đi
Tiện nghi nào cũng lạ ...

Thương chị quá, chị ơi

NhàQuê

** Bến Đường Tắt: Bến ghe xuồng, có rạch nhỏ gần nhất thông ra biển. Hiện vẫn còn, thuộc xã Tân Thủy, Ba Tri, Bến Tre


Hạt Nước Trôi Qua

Hạt Nước Trôi Qua

Hồi ấy ta từ trong Sóc Trăng
Ra vàm Đại Ngãi về Càn Long
Vô Thơm... chợ Quận rồi Định Thủy
Chong mũi quê mình hướng Biển Đông

Xa xa Phú Khánh rặng bần mờ
Đại Điền sao lão đứng chơ vơ
Dưới chân sân rộng nhà Đốc Phủ**
Cổ thự quanh năm ngủ dật dờ

Vậy ta đang khoảng chừng An Định
Sao lại không lần ghé Cái Quao
Một chuyến viếng thăm thằng bạn cũ
Có thể mai kia khó dịp nào

Thời chung xa đã hai mươi năm
Cuốn theo vận nước những thăng trầm
Chén thù chén tạc quên giờ giấc
Nay đã đôi bờ biển xa xăm

Tiếp mấy bữa nay ta lạc về
Từng nơi từng chỗ đất trời quê
Long Xuyên Châu Đốc xuyên Đồng Tháp
Rừng tràm thả nhụy hương đê mê

Trưa xuôi Vàm Cỏ về Mộc Hóa
Lên chợ mua thêm chút đỉnh mồi
Tối lại cặm sào gần Long Định
Thầy trò cắc cụp rượu mềm môi

Băm nhuyễn đời ra giấu trong lòng
Như hạt phù sa lắng đáy sông
Mỗi dịp xôn xao con nước vận
Từ thẳm sâu kia trở bềnh bồng

Đời còn khoảng ngắn có bao lâu
Làm muối tan trong sóng bạc đầu
Ví được theo triều đi đây đó
Đâu chừng trôi tận những vàm sâu

NhàQuê Aug 20, 2009

** Đốc Phủ KIỂNG


Chờ Giao Thừa

Chiều nay mới thỉnh hai chai rượu
Đợi tối giao thừa lếu láo chơi
Vô mấy ly đầu còn tỉnh táo
Tứ phương bất kể nhớ là mời

Trước khi ngã gục lầm bầm đếm
Ủa, có lần nào ta mời ta
Nếu chửa thì đây cho đủ cặp
Ruột rà xa lắc cuối trời xa

-**-***-****-***-**-

Đài báo suốt đêm nay tuyết đổ
Rạng ngày cao tới cả chục inch
Năm nào Tết cũng run cầm cập
Thiên hạ ngứa chân xúm xập xình

Còn một mình ngồi gù gật nghĩ
Lo toan đã vẹn ở bên nhà
Người người vui vẻ mừng xuân mới
Quẳng gánh, thăng trầm dẹp bõ qua

Xương da xích đạo vùi trong tuyết
Chực rã nơi xa vọng hướng về
Nắm đất quê hương theo khắp cõi
Lấy ra nhìn lại điếng hồn tê

Một gói buộc ràng hình chữ S
Mở rồi người, đất cứ nhìn nhau
Mai nầy tro sẽ hòa cùng với
Trầm xuống biển khơi trọn ước cầu

-**-***-****-***-**-

Nốc cốc rượu Tây mừng Tết Nam
Nghe từng khóe góc nhói bao năm
Nhớ ly vừa kháp còn âm ấm
Cụng cụp, trót khà, nóng nóng râm

Có kẻ lưu linh trôi thất lạc
Buồn tênh tết mãi xứ người ta
Khôn nguôi tự dỗ ngăn dòng lệ
Phú Lễ một chung cũng đủ là !

NhàQuê Feb 17, 2007

Mộng & Thự

Mộng & Thực

Có lẽ ta già từ lâu lắm
Bởi yêu cốt cách của người xưa
Mở mắt ban mai đầy nắng mới
Khề khà rượu lạt những hôm mưa

Có ao nuôi cá vườn vừa đủ
Thả rong đâu đó mấy bầy gà
Ai nài hỏi mấy không hề bán
Bạn tới thăm chơi có gọi là

Xanh mướt chung quanh giậu tươi xanh
Dây leo bông tím cánh mong manh
Gió thoảng lung linh đàn bướm lượn
Bốn mùa cảnh sắc bốn mùa tranh

Cách không xa lắm phía sân sau
Rau diếp ngò hành chen chúc nhau
Bạc hà ớt sả cây lá quế
Nồi canh chín tới tỏa ngạt ngào

Bốn góc ta trồng cây bông sứ
Đêm đêm hương thoảng nhớ đường xưa
Một mai cuối hết vùi đâu đó
Còn thấy mùi thơm thuở đứng chờ

Lâu lâu ta cũng đi xuống chợ
Chồm hỗm đợi đem tô cháo lòng
Rủng rỉnh "má mầy" cho dằn túi
Bạn bè hú hí quán vui đông

Nếu có đứa nào đi trước ta
Sá gì đây đó quảng đường xa
Nhang trầm quyện khói quanh di ảnh
Còn mất nhìn nhau chẳng khác là

Lẽ ra đơn giản chớ nào mơ
Tạo hóa định xong một ván cờ
Dù nay ta được nhiều hơn ước
Vẫn cảm trong lòng kẻ bơ vơ

NhàQuê. 09-09-08

Góc Hành Lang




Chiều ghé lại cà phê Starbucks
Ngồi góc quen nhìn ngắm dòng người
Cháu nội soạn mấy tờ homeworks
Bày ra bàn vẽ vẽ bôi bôi

Một dòng kẻ qua ba thế hệ
Cuộc tang thương đưa đẩy mệt nhoài
Tiếng mẹ đẻ cháu giờ ú ớ
Ta lão già rước trẻ làm vui

Học trò nhỏ ngày xưa ông đã
Cũng viết chì bút mực cục gôm
Bìa vở cuốn… xòe tay thầy khẻ
Mực nâu xanh đốm áo bị đòn

Nhịn tiền bánh mua tờ giấy chặm
Gắng giữ cho chữ đẹp đừng nhòe
Sợ xấu quá thầy phê điểm ít
Nắn nót nhờ … ngòi viết lá tre

Nói cho mấy thể nào tưởng nổi
Học trò xưa thiếu thốn đủ điều
Nắm cơm vắt giữa hai buổi học
Qua khoảng đồng đường xá vắng hiu

Niềm vui mới bây giờ con cháu
Tiếp thay ta nối giấc mơ xưa
Hớp cà phê sáng ngời trí nghĩ
Có già nua đâu đã dư thừa

NhàQuê Nov 19, 2008

....

Giàn Bông Ước




Ta hằng thương một giàn bông giấy
Đủ sắc màu đan kín mát sân
Tia bướng bỉnh in lên nền gạch
Và vai em sáng vệt thanh tân

Ghế lắc lư ta nằm đọc sách
Con chim sâu lên tiếng gọi nhau
Vê trang điểm vườn mình yên ả
Ngọn gió lành xà xuống hôn trao

Trên giá vẽ bức tranh còn dở
Cảnh miền quê im lắng buổi chiều
Vẫn quen thuộc bỗng dưng áo mới
Ờ ! Đó đây trải ngát thương yêu

Ghi dưới góc bài thơ vừa viết
Kết hai vần chiền chiện sơn ca
Màu tiếng hót thành dòng muôn thuở
Nghe rất gần thơm ngát cỏ hoa

Giàn bông ước từng chùm cánh mỏng
Trắng tím màu thuở đó đê mê
Bốn mùa thay hát ca mỹ ngữ
Ánh trăng xiên hai bóng vai kề

NhàQuê

Trăng Xưa



Phía cuối đường kia ửng ánh trăng
Lam mờ dãy núi chút mây giăng
Đêm xa phố thị tìm yên tỉnh
Chợt gặp vàng tơ trải lụa Hằng

Nghiêng nghiêng đổ bóng mấy hàng cây
Dịu dịu hương đêm tỏa khắp đây
Loáng thoáng lần nào chân bước khẽ
Vờ quên gởi lại cả trời mây

Độ ấy giờ đây vẫn ước ao
Trăng xưa bất chợt kéo nhau vào
Mang theo rộn tiếng cười mầu nhiệm
Gởi sóng từng cơn lớp lớp xao

Có lẽ lâu nay ít dịp nhìn
Vầng trăng một thuở nhớ như in
Đi đâu vẫn gói tròn đầy đặn
Trọn vẹn trời xưa đủ bóng hình

Sáng quá đêm nay cửa khép hờ
Cho từng vệt lụa chảy ngu ngơ
Như xưa mướt mượt hôn làn tóc
Bức họa về đâu... có kẻ chờ

NhàQuê

Dương Quân

HẸN HÒ

Thương nhớ gởi về theo áng mây

Bên em sầu đợi biết bao ngày

Hai phương trời mộng tràn tâm sự

Người ở phương Đông dõi hướng Đoài.

Hồn lạc vào thơ để được gần

Lời nào lấp cạn cuộc qua phân

Cánh chim cô độc dường mê mỏi

Say tỉnh đầy vơi ngợp cõi trần.

Xin cùng em hẹn

- đỉnh sương cao

- núi tuyết

- lầu trăng khói bạc màu

Chắp cánh rong chơi

- miền nhã nhạc

Bên trời đồng vọng

- khúc ly tao.

DƯƠNG QUÂN



Bài Thơ Tặng TƯ LỊNH

Bài Thơ Tặng Tư Lịnh

(Nhân Ngày 30-12-2017: Kỷ Niệm 55 Năm Tình Nghĩa, 75 Năm Cuộc Đời)

Ngày nào mới đó tuổi hai mươi
Ước hẹn đi bên suốt cuộc đời
Sự thế dù cho bao trắc trở
Đường trần dẫu phải lắm đầy vơi
Đàn con phước thịnh là quà tặng
Đám cháu thành công thể rượu mời
Thử hỏi còn gì hơn thế nữa
Già vầy vẫn thấy trẻ ... Mình Ơi !

NhàQuê Dec 2017

Ngẫm


Giũ sổ mấy lần ta lọt lưới
Ngày ngày lên mạng tán dóc chơi
Nói thiệt văn thơ không đến đỗi
Chậm chân đến trễ...của người rồi
Nếu lỡ thấy rằng hơi giống giống
Ấy là chí lớn gặp nhau thôi!

Tầng hầm chủ trước dường vô sự
Ta về ẩm mốc rủ nhau lui
Ngổn ngang lỡ vứt đành xếp xó
Hồ cũng như ta bèo dạt trôi
Góc hẹp bao năm nằm hờn tủi
Giang san từ đó bày cuộc chơi!

Cứ gọi "Tứ Phương Đa Sự Cốc"
Rung đùi nhâm nhi ta ngồi đọc
Kho tàng nhân loại chở về đây
Chợt ngó tóc da ngậm ngùi khóc
Tha phương viễn xứ đời lất lây
Nỡ bày chi tương tàn ác độc
Không, giờ chim Việt rợp trời bay!

Ví thử phân cân chuyện lời lỗ
Thất Quốc Sanh Cầm với Lưu Vong
Dao trên thớt dưới: Ơi là khổ
Của mình có phải của mình không.
Gác tay lên trán nhẩm tính sổ:
Được, thấy bến bờ giữa đục trong
Lương gian lưỡng diện rõ lồ lộ!

Lánh lợi danh xưa điền viên vui thú
Ngại xô bồ nay không biết đi đâu
Hẹn cùng biển đến cắm lều ở đậu
Ruộng dâu kia đòi lại chắc còn lâu
Tráng sĩ dậy cùng ta chia chén rượu
Thôi đừng mơ ngựa hí đã qua cầu
Thuở rơi kiếm kể như là xưa cũ.
Thương bạn đồi xưa: nắm cỏ úa sầu!

Có hôm buồn cháu bá cổ quàng vai
Om Noại, Om Ngoọi, Are You Alright?
Muốn hụt hơi vẫn lơ lơ láo láo
Kéo ra góc líu lo bầy chim sáo
Chung mái nhà thế giới đã chia hai
Manh áo vá biết bao giờ phẳng lại
Vói ngăn sách ta lần mò kiếm mãi
Yêu quê hương giờ đọc ở trang nào!

Vẫn biết dòng đời sáu mươi năm ngắn quá
Vun vút lao cùng rời rã cuối cơn mê
. . . . . . . . . .
Ơn non sông ngẫm trả hết, vẹn mọi bề
Ước kiếp mãn hóa thân cùng làn khói trắng
...............................................
...............

NhàQuê

Hoa Bông Bụp



Hoa "Bông Bụp" nở ngày xưa đỏ thẳm
Bên hàng rào hai đứa lối đi chung
Ta hái trước nhỏ tưởng giành nên giận
Chừng được trao răng khểnh nhoẻn cười mừng

Mỗi khi gặp loài hoa ngày thơ ấu
Tên đơn sơ in dấu đậm trong lòng
Khoảnh khắc ấy tình hoài hương bỗng gọi
Một phương trời quê cũ trải mênh mông

Hớt cá lia thia cứ theo bén gót
Đá ăn, không hùn hạp cũng vui lây
Sai kiếm lăng quăng chạy đi xông xáo
Phải chi vua để nhỏ ngự cung Tây

...........

Cũng có thể ven rừng dàn quân đánh
Nhỏ và ta nổ súng đứa một bên
Ngày tan trận người về, đâu mất biệt
Mượn hoa nầy ta gởi nhỏ ngủ yên

NhàQuê

Luân Tâm

NGÂY THƠ

( Thân tặng Anh NhàQuê, người mạng "Dương Liễu Mộc" )

Trước vực thẳm sau biển sâu sóng dữ
Ta thản nhiên buồn cũng nhẹ như vui
Ta đã đến ngây thơ về điên chữ
Có gì đâu tai điếc gọi mắt đui !

Từ cõi mịt mùng đau thương trống mái
Vén chân mây bụi bám giọt nước mưa
Rơi xuống đất hoá thân hoa cỏ dại
Lặng lẽ bơ vơ nắng cợt gió đùa

Trăm đắng nghìn cay chông gai đứt ruột
Ta quá quen cam chịu bị cày bừa
Trốc vãy gãy xương thịt da tê buốt
Tưởng chết queo tuyệt giống tự nghìn xưa !

Đêm kỳ ngộ trăng gió sương ve vuốt
Mớm cho ta giọt lệ ngọc hồng trần
Ta hoá kiếp hồi sinh thông cằn cỗi
Lá còn xanh lòng đã trắng phù vân

Vẫn trơ trọi đỉnh núi cao mây khói
Ngày ngẩn ngơ đêm thao thức ru đời
Người không thương giết ta làm củi đốt
Thì cũng đành ngậm miệng chết mồ côi

Không luyến tiếc không giận hờn nhân thế
Hồn bình yên trở lại cõi mơ hồ
Cát hay bụi sá chi tình dâu bể
Ta là ta hoa cỏ dại hư vô....

MD.07/08/08
LuânTâm

Gói Thuốc

Buổi chiều im ắng chuông ai bấm
Một gói hộp vuông bưu điện giao
Địa chỉ quê nhà trên góc trái
Chưa mở gì trơn nước mắt trào

Sao không nghe lời anh căn dặn
Chẳng muốn lụy phiền thuở chân xa
Từ lúc xuống thuyền làm lá mục
Đã xác vô hồn xứ người ta

Một lần nói chuyện em gặn hi
Giấu quanh anh ngượng miệng nào quen
Bịnh căn chưa thấy đâu trầm trọng
Người thân lo lắng thiệt sanh phiền

Nhiều năm rồi đó cô mầy hởi
Một thân bao việc "út" nhà chồng
Giỗ quãy bên mình em xuôi ngược
Ngoại xa Bảo Thuận nội Giồng Bông

Sáng nay đi bộ như thường lệ
Lòng cứ miên man nghĩ kiếp người
Nỗi đau nhân thế còn dằn vặt
Sâu hoằn chưa có chút dịu nguôi

Em bám ruộng đồng theo cây lúa
Chân phèn dám lội tới kinh đô
Tấm áo quê mùa thương đứt ruột
Anh nghe trí tưởng cứ mơ hồ

Ốm đau tuổi tác lẽ thường tình
Có sinh có tử chuyện phân minh
Đời anh mang tiếng người ăn học
Đâu sánh lòng em tỏa hương quỳnh

Thuốc nầy chưa biết hiệu nghiệm không
Sao như hơi ấm khởi dậy lòng
Hạt thuốc hàm ân miền Đất Tổ
Nguyện cầu đã vượt biển mênh mông

Lạ tai tên thuốc xứ văn minh
Sâu trong tiềm ẩn những nghĩa tình
Cầm lên tưởng tượng đang qua rạch
Bơi giữa đôi bờ kiếp nhân sinh

Nếu được tỉnh hồi vào lúc đó
Chống tay gượng sức thể như thường
Bốn phương trời đất anh thầm hứa
Tự trở quay đầu hướng cố hương

NhàQuê

Tặng bào muội Trần Thị Nhơn&
tế đệ Lê Văn O (Út O),
Giồng Trôm, Bến Tre.