(trích Xướng Họa Trong BTH)
Thèm được như chim... soải cánh bay
Thèm soi bóng nước ngắm ban mai
Thèm nghe biển hát câu tình tự
Thèm khoảng trời xanh bãi cát dài...
Đoạn nối tiếp

Nghe gió lưng trời hòa nhịp điệu
Nghe mây viễn xứ ngủ vùi say
Nghe ngày nắng ấm lên nhè nhẹ
Nghe sóng cùng bờ tấu khúc hay

NQ
☆☆☆☆☆☆☆
Mộng Du
Xứ người lê bước tị nhân
Quê mình bầm dập khổ thân tù đày
Nhìn lên trời rộng muốn bay
Như chim quên hết tháng ngày chuyên truân
Tháng Tư năm ấy tan quân
Nhấp nhô chen chúc thoát tràn đại dương
Như từ đâu ném xuống đường
Khởi đầu nếm nhục “vị hương” thấu trời
Mong manh hy vọng hụt vơi
Thiết thân nào dám hé lời chi đâu
Lòng người chốc bỗng đổi màu
Chập chờn dưới ánh đèn dầu âm binh
Đớn đau tận kiếp nhân sinh
Trên lưng thẹo vết chiến chinh nào tàn
Giật mình như lạc rừng hoang
Biết khi nào tỉnh đường hoàng an tâm
Mộng du tiếp bước đường trần
Một ngày tàn sức dừng chân bên đời
Chắc gì tìm lại nụ cười
Hồng quang buổi ấy Ta - Người ngỡ yêu
NhàQuê May 15, 2007 *****
Đời…Mãi Quẩn Quanh…
Nhắc làm chi nữa cố nhân
Người buồn phận lạc kẻ thân đọa đày
Thu đông cuốn tuổi xuân bay
Ngựợc xuôi rồi cũng thoát vòng hiểm truân
Trường đời như chốn ba quân
Khi đêm đen phủ lúc tràn ánh dương
Mõi chân dựa bóng bên đường
Cây cao nhánh lạ hồn hương khuất trời
Lòng nghe hụt hẫng chơi vơi
Nỗi đau cố chịu gánh sầu chia đâu
Góc sâu xám úa một màu
Vẫn còn phỏng rát vết dầu lửa binh
Đời nầy buồn khóc ly sinh
Mộng hồng lịm tắt nét chinh phụ tàn
Bước chân lầm lũi chiều hoang
Xót xa câu thệ phượng hoàng đồng tâm
Bước nhanh qua cõi hồng trần
Nhẹ thênh hồn ngộ ý chân cuộc đời
Có vui không cũng mĩm cười
Khổ đau là tại lòng người ghét yêu
BN, 16.5.07