Hôm qua bạn nhắn hỏi tôi đây Đọc thấy tên quen nhớ lại ngay Đã bốn mươi năm xa cách biệt Hơn ba thập kỷ đổi dòng thay Vì ta tận hiến cùng sông núi Biến kẻ lưu vong đất nước nầy Nhủ bảo tin vào cơ vận mỗi Cao Xanh xếp đặt sẳn vòng xoay
Đọc thấy tên quen nhớ lại ngay Chia tay đứa Huế đứa miền Tây Mù trời khói bốc vừa vào cuộc Mịt đất bom gầm trận mới vây Sống chết trong đường tơ kẽ tóc Thương vong mỏng dính chút hên may Bây giờ gặp lại tình cờ chắc Bật tiếng đầu tiên … phải bạn đây …
Đã bốn mươi năm xa cách biệt Tìm rồi khó dịp đến thăm nhau Người sau kẻ trước lao về phía … Bạn cũ thân quen tạm cất sâu Vật chất tiền tài vòng lẩn quẩn Nơi ăn chốn ở níu còn lâu Tôi nay lụ khụ hơn nhiều gấp Đủ thứ cù nhây có khỏe đâu
Hơn ba thập kỷ đổi dòng thay Kiểm điểm xem còn sót những ai Đứng dậy “Các Ngươi” thanh kiếm loáng Thề dâng Đất Nước mảnh hình hài Gầy đàn hấp tấp xung vào trận Cánh gãy rơi ào gởi đó đây Hỏi khắp còn đâu chưa được lẻ Hình xưa đếm đủ lúc chia tay
Vì ta tận hiến cùng sông núi Tự thuở tay vung gởi lời thề Một nửa giang san chia xớt gánh Nguyên đầy đất tổ nguyện gom về Cung tên giáp trụ tròn ơn nước Mực bút nghiên son dẹp bên lề Luận cổ suy kim lòng chí những Canh khuya gác trán dạ ê chề
Biến kẻ lưu vong đất nước nầy Leo triền tủi phận dốc lưu đày Vàng tay khói thuốc trầm tư nghĩ Cạn cốc men cay túy lúy say Quá giấc phù du choàng tỉnh mộng Qua cơn ảo tưởng não lòng thay Lòng tin hóa lỏng tan từng mảng Rệu rã đâu còn xiết chặc tay
Nhủ bảo tin vào cơ vận mỗi Mong ru chí nãn thắp đèn chờ Trùng khơi sóng cả mênh mông nước Biển rộng thuyền manh lạc bến bờ Bỏ lái tranh giành phao cấp cứu Buông lèo cuốn gói nách phòng hờ Ừ.. ờ … cũng ráng mơ lần nữa Ngặt nỗi chưa gì … mặt … láo lơ
Cao xanh sắp đặt sẳn vòng xoay Cũng sẽ phiên mình tới lượt đây Cạn hết trăm năm đâu ức hiếp Xoa tay mười ngón đợi thời may Qua sông phẳng lặng không phiền lụy Cập bến an bình chẳng khổ ai Ý muốn đơn sơ cầu nguyện Cõi Lời chào gởi lại thế gian nầy