TRĂNG XẾ
Cả đời phiêu dạt nơi đất khách.
Trở về uống ngụm nước sông quê.
Nửa khuya thức dậy chờ trăng xế.
Không khóc sao nghe lòng tái tê
Có phải màu trăng da diết sáng.
Soi bóng mẹ ta quét lá vàng.
Gió bấc se se đêm tháng chạp
Nao buồn lữ thứ lúc xuân sang.
Có phải màu trăng muôn năm trước
Khói sương huyền hoặc phả vai gầy.
Mẹ nhen lửa sớm chờ con dậy.
Đượm nồng hương lá mắt cay cay.
Trăng xế màu trăng đau đáu nhớ.
Chút tình như thật lại như mơ.
Như có như không rừng rực cháy.
Thầm tiếc không còn rượu để say.
Trăng xế nhạt nhoà rươm rướm lệ.
Thương người bóng lẻ suốt trăm năm
Cao Ngọc Điệp
CNĐ005- TRĂNG XẾ
Người đăng: NhàQuê — Thứ Năm, 27 tháng 7, 2017
