Em kể lại tôi nghe Con đường xưa bây giờ tráng nhựa Vẫn vắt ngang qua mấy ấp quê mình Những cây cao cây còn cây đà đốn Nhìn lạ làm sao!
Trong ký ức một mình tưởng lại Con đường làng cát nóng vuột da Tôi thằng bé chân trần đi học Băng qua nỗng cao khổ ơi là Chạy từ đoạn một
Đầu trên kia có miễu Bà Bèo Phía nọ giáp làng bên Giồng Nần, Đục Mộ Người ở xa biết làm sao nhớ Riêng tôi quen như từng ngón tay mình Chia phe phục kích
Đi học sớm chun vô bụi núp Đợi tụi nó ngang nhảy ra hù Mới vô trường đà trèo lên một bậc Sách chẳng nói nhất quỷ nhì ma đó ư Đường thêm ma nữa
Con ma giờ đây nhớ thương đường cũ Đêm chiêm bao đi lại bao lần Vẫn y nguyên từng chùm cây dại Nhàn hạ trổ hoa đâu chờ Xuân