Chị mồ côi mẹ Ba chấp nối Má sanh tôi Cùng lớn lên trong căn nhà chật chội Nhưng thương yêu lại rộng khôn cùng
Ngày tôi về thăm Chị kêu được Cậu Mầy rồi khóc mướt Làm tôi cũng chẳng hơn gì Đứa cháu đứng nhìn ông nội Không giống thường khi
Chị cõng em và dắt tôi chạy giặc Tận Bến Đường Tắt** bìa rừng Ba Má còn ở trên đồng Dặn trước cứ theo bà con mà trốn. Nghe tiếng hú Cành-Nông Đâu kể thân mình Chị vội che hai em mếu khóc
Thời của chị đâu có trường mà học Nên chi chị chưa khỏi i tờ Chưa đọc thông vần ngược Sách sử thường rất ít vần xuôi Thế mà chị tôi Suốt đời với tôi gương sách quý
Lâu lâu gởi tiền quà chị Khi tôi về chị mở vẫn còn nguyên Chị nói bên nây khi nào nhớ Cậu Lấy ra coi rồi khóc hồi lâu Chị còn hiểu xứ nầy: Cậu Mầy không sống nổi đâu Chị em mình xa nhau là phải
Đêm đêm chị van vái nguyện cầu Bên xứ lạ em phật trời phò hộ Quời đặng bằng an Đừng rề rề như hồi nẵm Thuốc Bắc thuốc Nam Chị đi hốt mòn đàng Tôi đầu cúi, ngậm ngùi Nghe chị tôi, người dốt nói...
Ngày tiễn tôi chị biết Sài Gòn lần thứ nhất Một bà già quệt nước mắt ngoài phòng cách ly Tối hôm trước bữa ăn có người hầu rót nước Chị ngại ngùng cứ khều hỏi người sắp đi Tiện nghi nào cũng lạ ...
Thương chị quá, chị ơi!
NhàQuê
** Bến Đường Tắt: Bến ghe xuồng, có rạch nhỏ gần nhất thông ra biển. Hiện vẫn còn, thuộc xả Tân Thủy, Ba Tri, Bến Tre