HỒ LỐN

.
Thức giấc đêm khuya uống sữa trà
Gu nầy mới mẻ đó nghe ta
Năm mươi thứ đắng kia năm chục
Nửa cup không đường nọ nửa pha
Để sáng google tra cách chế
Hay mai điện chat hỏi bên nhà
Từ xưa sở thích người Anh Quốc
Họ rất cầu kỳ ... chắc khác xa !
.
NhàQuê July08, 2020
*****
Bài Họa; LẠC
.
Còn thú nhâm nhi thưởng vị trà
Một mình bay bổng... chẳng như ta
Đêm lần vào mộng an nhiên trú
Sáng rớt xuống đời "hổ lốn" pha
Lặn ngụp bao năm chưa dứt nợ
Xoay vòng một kiếp lạc đâu nhà
Hội hè thiên hạ say sưa nhóm
Gang tấc cố nhìn... vẫn thấy xa...
.
BN09.7.20
*****
Bài Tự Họa 1: ĐỘC ẨM
.
Mỗi bữa hai ba bốn cữ trà
Nào bình, tách kiểu giống người ta
Ô Long vốn dĩ đòi sành điệu
Đặc chủng càng nên học cách pha
Trước chỉ mua hờ phòng có khách
Giờ hay sắm sẳn để trong nhà
Trà tam rượu tứ thành độc ẩm
Tụ họp ì sèo đã rõ xa !
.
NhàQuê July08, 2020
*****
Bài Tự Họa:2: CHUYỆN THƯỜNG NGÀY ... Ở ĐẤY
.
Phở nóng chưa xong tiếp tới trà
Nhâm nhi cũng chỉ một mình ta
Nhiều hôm cháo trắng cùng kho quẹt
Lắm bữa cà phê hạt trộn pha
Cứ vậy đề tài thơ bất tận
Nếu như in sách chất đầy nhà
Quờ qua đã đụng ngàn thi hứng
Những thứ thông thường khỏi kiếm xa
.
NhàQuê July08, 2020
*****
Trà ngon món nhấm tôm khô
Nhớ xa xôi ... nhớ sông hồ thuở nao
Đêm trăng neo đậu cù lao
Hậu giang, Vàm Cỏ, Cái Quao có lần
.
Lên bờ tìm hỏi bạn thân
Cụng ly tan hợp chuyện gần chuyện xa
Xuống thuyền lặng lẽ bôn ba
Gác tay lên trán thở ra ngắn dài
Những mong trước cuối trần ai
Hành Hương dấu tích hoài thai ngữ từ
Có trong thực ... vẫn còn hư
Bỗng dưng chạm mức cổ thư cho là =======
THƠ VUI XƯỚNG HỌA:
Nạn ...thơ !!!
Thấy xướng thì hòa ...có ngán ai
Đêm qua buồn ngủ hẹn ngày mai
Ham vui Bác đẩy đưa vần một
Cao hứng tớ hoàn lại vận hai
Bát cú nghe ra đâu phải ...ngắn
Thất ngôn ngó lại cũng không...dài
Khổ là ...cái tật hay trêu ghẹo
Họa bút giáng đầu đở ...gãy tay !!!!
Trúc Giang
Sắp Đầu Hàng
Xem chừng thể muốn nhắc cùng ai
Lấy lý lần khân hẹn mốt mai:
"Bận rộn ngay chân chừng chục phút
Lu bù dính ghế suốt mười hai"
Ráng đồn khắp chốn thường mê ngủ
Cứ phịa cùng kinh riết xá dài
Hiệu nghiệm kỳ nầy lời chích tếu
Rồi ra chịu phép phải giơ tay
NhàQuê =======
THƠ VUI XƯỚNG HỌA:
Thấy gì đâu ...
Ai cũng vui...mình bận tối ngày
Đầu căng búa bổ muốn khùng thay!
Cuối năm chữ số như lòi tói
Hết tháng cơm gà giống ớt cay
Ngồi tính nửa khuya quên...muỗi chích
Nằm lo bảnh sáng thấy... nhà lay
Chân đi hỏng đất thần kinh...liệt
Ngác ngác ngơ ngơ đó đến rày !!!
Trúc Giang
23.12.07
Quà Noel
Lo quà tặng cháu hết nguyên ngày
Mệt đứt...hơi già lại sướng thay
Bé hét hân hoan mồm tíu tít
Ông cười cảm động mắt cay cay
Tràn trề hạnh phúc .... khôn gì sánh
Quấn quýt yêu thương .... bão khó lay
Phần thưởng thiêng liêng đời có vậy
Cầu cho phước đến khắp muôn rày...
NhàQuê ========
THƠ VUI XƯỚNG HỌA:
...ghẹo bác NhàQuê làm thơ ...kiểu mới .
Rồi...
Ngộ quá...bài thơ lún phún...râu
Ngắn dài đủ kiểu ngó coi ...ngầu
Hai chùm bên mép vừa ra mới
Ba bộ dưới cằm chắc để lâu
Lúc trẻ lo chơi say vận đỏ
Khi già ngồi đợi tới phiên chầu
Nợ trần muốn ...quịt sao mà ...dễ
Bỏ bến đi về ... cảnh cũ đâu?!!!
Trúc Giang 17.12.07
Cãi ...
Bài thơ lập dị vẽ thêm râu
Chấm phết dời đi ... thế mới ngầu
Đột phá thăm dò theo cách mới
Khai thông thử nghiệm định từ lâu
"Rô Đay" mới chạy lên đèn đỏ
"Nước rút" buông cương quyết lãnh chầu
? Cãi bướng lời thầy coi liệu dễ
! Đường mòn lội mãi ngán gì đâu
NhàQuê ======
THƠ VUI GIAI THOẠI :
Thuốc Cười
Muốn học vài chiêu ghẹo chọc đời
Khều cho nắc nẻ suốt không ngơi
Quên đi khổ nhọc phần thân xác
Nhớ lại tình ân kiếp phận người
Mắm muối cầm hơi cho đủ buổi
Mì khoai trợn trạo ráng chờ thời
Linh đơn chỉ có liều ngần thế
Cứu vản không thì bỏ cuộc chơi
NhàQuê
Cười ra...nước mắt
Chơi mà móc ngoéo ... chọc người ta
Chẳng những không vui...họa tới nhà
Lý lẽ lơ mơ nào cãi được
Ân tình thân thiết phủi bay qua
Năm lần khều nhẹ còn hoang tưởng
Bảy lượt gầm to mới hiểu ra
Ngốc quá ... học hoài sao vẫn ...tối
Mất công mài mực khổ thân ta !
Trúc Giang
Tưởng Là
Vui chơi rổn rảng ngỡ như ta !
Rủi quá thôi co tính chuyện nhà
Được việc thời may công việc được
Qua truông vận hạn số truông qua
Rùng mình ngẫm nghĩ hoài suy tưởng
Giật thót bàng hoàng mới nghiệm ra
Biết vậy lâu nay chuồn rảnh trí
Thời gian phí phạm quá đi ta !
NhàQuê