LỐI XƯA

Thuở bé anh về qua lối nhỏ
Trước sân, em thấy vội ngừng chơi
Dắt tay em bảo vào thăm chị
Chị ở sau vườn giặt áo phơi.


Một chị, một em nhà vắng vẻ

Em mười hai tuổi tóc buông lơi

Mỗi chiều tưới nước hàng hoa đỏ

Có hiểu gì đâu nghĩa cuộc đời.


Rồi cứ mỗi năm về xóm nhỏ

Tóc dài, em mỗi lớn hơn xưa

Má em phơi phới và môi đỏ

Sân vắng em không nữa cợt đùa.


Ngỡ rằng, như lúc em còn nhỏ
Đến hỏi thăm em - chẳng trả lời
Cứ đứng mân mê hoài chéo áo
Ngượng ngùng anh cũng nghĩ xa xôi.

Từ đó mỗi lần qua xóm nhỏ

Nhìn anh - em chỉ mỉm môi cười

Thăm nhà, anh trở ra thành thị

Qua cửa, anh buồn đếm bước vơi.


Năm trước lại về qua lối nhỏ

Em mười tám tuổi đẹp như tiên

Áo hồng phất phới bên song cửa

Tràn ngập tim anh, ánh mắt huyền.

Nhưng một hôm rồi qua lối nhỏ

Thấy em đan áo lạnh mùa đông

Trước sân đã hái màu hoa đỏ

Mới biết rằng em sắp có chồng.

Chiều nay thơ thẩn về qua ngõ

Trưóc cổng ai đề chữ VU QUI

Rải rác trên đường màu pháo đỏ

...........................................

Thôi rồi! Em đã bước ra đi.



DƯƠNG QUÂN