DQ008- Khúc Tình BuồnNgười đăng: NhàQuê — Thứ Năm, 4 tháng 12, 2008KHÚC TÌNH BUỒNĐã qua rồi, vàng thu bay lá rụngHoàng Gia ơi! Công Chúa ngủ trên rừngTa nhớ mãi, biển hoàng hôn gió lộngNgười về đâu? sương khói phủ rưng rưng.Người về đâu? gót son mờ thảm ngọcNét dung nghi kiều diễm rợp thềm hoaXiêm áo mỏng, xua hồn ai ngây ngấtTòa thiên nhiên cong vút vóc thân ngà.Ta chợt thấy bóng người đang chết đuốiHoàng Gia ơi! xá tội kẻ thần dânXin cung hiến trái tim này chuộc lỗiVà bài thơ thổn thức mộng phai tàn.Sao thê thiết, buồn mênh mông lặng lẽCông Chúa ơi! có còn ngủ trên rừng?Người về đâu? để nhạt nhòa nhân thếTa đầm đìa giấc ngủ chiếu chăn đơn.Ta nhớ lắm! người ơi, hồn cháy bỏngThuở vàng thu, mây trắng, biển tương tưTa xin hái một cành hoa Tuyệt VọngTặng cho người dưới nấm mộ hoang sơ.DƯƠNG QUÂNNhãn: Thơ Thân Hữu-DQ