ĐỢI NẮNG

Hình như nắng mới vừa sang
Chợt lay giấc ngủ muộn màng cuối đông
Hình như nắng rớt ngoài song

Chờ em tô điểm má hồng du xuân.

Trong mây chim hót ngập ngừng
Cành cao trơ trọi nẩy mầm lá non
Em về vẽ thắm môi son
Quên ngày mưa gió mõi mòn tuyết sương.

Ta về gom nắng soi gương
Thấy ê chề những nẻo đường thế nhân
Vô tình đánh mất thanh xuân
Gặp em cứ ngỡ chập chờn chiêm bao.

Hình như nắng vẫy tay chào
Áo em thấp thoáng ngõ vào tương tư
Mùa đông em bắt ta chờ
Sang xuân ta lại làm thơ đợi người.

Hình như nắng đến đây rồi
Cho em thôi khóc sụt sùi đêm mưa

DƯƠNG QUÂN



NHỚ NẮNG

Bây giờ chắc đã vào xuân
Mà sao vẫn lạnh như gần cuối thu
Vẫn mây trũng thấp, sương mù
Vẫn thương nhớ lắm, vẫn tương tư nhiều.

Vì đâu đình đổ, quán xiêu
Thế nhân bỗng chốc tiêu điều xác xơ?
Hỡi ơi! biển nhớ vô bờ
Xuân thu nhạt nắng, dật dờ khói mây.

Hỏi em, đơn giản câu này:
"Bây giờ bên ấy bàn tay ai cầm?"
Ngọt ngào gọi tiếng tri âm
Nắng xuân chắc đã từ tâm trở về.

Tiếng ai đang thốt lời thề
Nửa hồn tỉnh táo, nửa mê luân hồi
Nhặt lên giọt nắng vừa rơi
Tìm trong thu cũ có người ngủ quên.

Ngổn ngang một gánh ưu phiền
Chắc gì xuân đến ngoài hiên nắng mừng
Chắc gì đã thật vào xuân
Vì sương tuyết nhuộm mấy tầng hoàng hôn.

Thì ra: Nhớ nắng mỏi mòn
Mà sao xuân vẫn mãi còn phiêu lưu?

DƯƠNG QUÂN


GỌI NẮNG

Lạnh khuya, lạnh sáng, lạnh chiều
Ngày đêm lạnh cóng, buồn thiu sợi buồn.

Ai làm má phấn sầu vương ?
Ai làm thi khách giữa đường ướt thơ?
Tuyết sương phong kín hẹn chờ
Nhớ nhung khắc khoải bốn mùa gió trăng.

Hỏi người? -Nay đã cố nhân
Hỏi quê hương? -Đã chung thân lạc loài
Trời làm trái đất vần xoay
Muộn phiền là của trần ai cõi người.

Hoa buồn trổ nụ đơn côi
Cho người trái đắng, cho đời xót xa
Lạnh lùng? Ta tự hỏi ta
Hay là nhớ nắng? Hay là nhớ ai?

Hay là gọi nắng về đây
Cho buồn ngắn lại, cho dài bài thơ
Thử gieo hạt nắng bây giờ
Sẽ thôi giá lạnh, sẽ thừa thiện căn. .

DƯƠNG QUÂN

TẮM NẮNG

Đi đâu ta cũng nhớ người
Một thời để gặp, một thời để xa
Một thời dạo bước phồn hoa
Phất phơ trong nắng, bóng tà áo bay.

Ta về, nửa tỉnh nửa say
Gom từng sợi nắng chất đầy chiêm bao.
Nhớ người tắm nắng hôm nào
Xiêm y sương khói, xôn xao núi rừng.

Ôi thôi! Em đẹp quá chừng
Nắng mê man bỗng mấy từng đảo điên
Hỏi người: Có thật là tiên?
Lối nào em đến vẫn nguyên hình hài?

Người rằng: Chữ NGHIỆP xưa nay
Nắng tơ đã mắc làm dây oan cừu
Liều mình, ta chẳng ưu tư
Yêu em trọn kiếp để chờ hóa thân.

Một mai dẫu có lìa trần
Xin làm tia nắng để gần bên em
Để gần một đóa thiên nhiên
Thơ ta khép lại chữ DUYÊN luân hồi.

Vì chưng nắng rớt trên trời
Xuống trần gian để cho người chói chang
Nắng lên rực rỡ huy hoàng
Thấy em ngồi giữa ngai vàng cõi thơ.

Bao giờ cho đến bao giờ
Ta, thần dân vẫn tôn thờ Tiên Nương.

DƯƠNG QUÂN