( Tặng Hoàng Hạc )
Từ trên đỉnh nhớ lưng trờiTiếng chim Hoàng Hạc vọng lời tri âm
Chập chùng ảo ảnh cao thâm
Núi se dòng lệ, sương giăng nẻo buồn
Ơi người! gieo hạt tơ vương
Qua cầu mấy nhịp đoạn trường sóng reo.
Nhân gian dường cũng tiêu điều
Ngóng mong Hoàng Hạc bóng chiều chênh vênh.
Tà huy rớt xuống đầu ghềnh
Dặm trường lữ khách buồn tênh nhớ người.
Câu thơ ai viết ngậm ngùi
Cho lòng khắc khoải, cho đời héo hon.
DƯƠNG QUÂN
