NHƯ THẬT NHƯ MƠ

Trời chập tối, bỗng có nàng rất đẹp

Ghé nhà ta, xin ngủ đỡ qua đêm

Trông dáng vẽ nàng thẹn thùng khép nép

Mắt huyền mơ, da phấn, tóc nhung mềm.

Ta nhỏ nhẹ hỏi nàng: Từ đâu đến

Đi cùng ai, sao chỉ thấy một mình?

Nàng khẻ đáp, hé môi cười bẻn lẻn

"Mấy chị em, đã lạc khúc đường quanh"

Ta đưa nàng vào trong nhà, hướng dẫn:

Đây chỗ nằm, đây bàn viết đơn sơ

Căn phòng ta, xin mời nàng nghỉ tạm

Ta ra ngoài canh cửa, thức làm thơ.

Đêm dần khuya, ta dường nghe sương lạnh

Trên chòm cây hoa nở, lá mơ màng

Có vì sao băng mình vào vô tận

Tiếng côn trùng da diết, tỉ tê than.

Trong phòng ta, chắc nàng đang ngon giấc

Có chiêm bao, hay mơ mộng gì không?

Ta lắng nghe...hình như nàng đang thức

Đọc thơ ta, bài "Điểm Hẹn Sau Cùng"

………

"Ta mơ về phía bên kia mãi

"Mong cuộc tương phùng (dẫu phút giây)

-Hương tóc thôi miên

-Làm mắt ngọc

Kề vai sao rụng

-Rót thơ đầy.

"Xin hẹn cùng ta ở chốn nào

-Bên ngoài vũ trụ,

-Giấc chiêm bao

-Tinh cầu xa lạ, nơi mù mịt

"Để được bình yên yêu mến nhau

"Ta sẽ ung dung lánh cõi trần

"Thoát vòng tục lụy, kiếp phù vân

"Đợi người cho đến ngàn năm nữa

"Điểm Hẹn Sau Cùng: Đỉnh Tuyết Vân"

Nàng bật khóc, làm lòng ta đau nhói

Muốn vào trong, nói xin lỗi một lời

Nhưng tự nhủ, chỉ e nàng bối rối

Nên thiếp đi, vào giấc ngủ chơi vơi.

Sáng hôm sau, khi mặt trời ló dạng

Ta vào thăm: Căn phòng trống lạnh tanh

Nàng đâu mất - Tập Thơ ta cũng mất

Chỉ còn vương vài sợi tóc mong manh.

Ta chợt hiểu -Nàng đã về trên ấy

Sợi tóc kia, là tín vật tìm nhau

Ta sẽ gặp lại nàng nơi Điểm Hẹn

Ngàn năm sau, hay hàng triệu năm sầu.

Ta sẽ đợi. Em ơi! Ta vẫn đợi

Một ngày kia lên làm rễ trên trời

Muôn khiếp nữa, dù rong rêu, sõi đá

Miễn sau cùng, vĩnh viễn có nhau thôi.

DƯƠNG QUÂN