Uống Cà Phê

Nửa đêm pha tách cà phê
Mời em bên ấy trở về uống chung
Ngoài trời sương xuống lạnh lùng
Có em sưởi ấm đôi lòng giá băng

Anh từ một thuở lăng nhăng
Công danh dang dở, nhập nhằng yêu đương
Đời trai lận đận tha phuơng
Làm thơ kể lể chán chường thế nhân.

Ngồi đây, xích lại cho gần
Cho đêm tình tự muôn phần đắm say
Rót thêm, (bình sữa vẫn đầy)
Cho tình lai láng ngất ngây vị đời.

Cà phê còn đọng trên môi
Dịu dàng giọt đắng bồi hồi hồn thơ
Đêm khuya tăm tối mịt mờ
Giấc hồ phiêu lãng bến bờ mông lung

Lắng nghe hơi thở phập phồng
Hồn anh đã lịm tận cùng đáy ly.

Dương Quân