Vô Mỹ
Nước Mỹ chành bành núi vút cao
Năm Châu khó sánh được đâu nào
Mây che vướng đỉnh mờ mờ mỏng
Gió hắt lòn đồi thoáng mát sao
Ở tận đâu đâu xin nhập khẩu
Gần bên phía dưới lén chui rào
Vì nghe chửa thấy còn đòi hỏi
Biết chắc đàng hoàng mới núng nao
Nao lòng chuyện đã trót lưng voi
Nhảy xuống sao xong ớn cái vòi
Bạch tuột giăng tua đâu thoát được
Cua kình kẹp cứng hết mong ngoi
Đành cam thả vận theo triều nước
Chịu phép cầu may gối sóng dồi
Lạc bước hay không nào đoán trước
Còn hơn cố xứ kiếp tôi đòi
NhàQuê
Số phận
Có chắc gì hơn lại tưởng cao !
Năm Châu cũng vậy, khác ai nào ?
Núi non chớn chở, đầy dông bão
Sông biển muôn trùng, ngập bóng sao
Đã đến nhiều lần, không giữ chổ
Chưa mong trở lại, sợ chi rào
Hỏi ai thừa hưởng gia tài chú
Đừng có ngông cuồng, tới lúc…nao !
Nao núng chuyện người đã cởi voi
Chỉ mong sao xuống, uốn cong vòi
Ngàn tay quấn chặt, làm sao thoát
Vạn móng vây tròn, khó thể ngoi
Xót dạ con người, cơn sấm sét
Đau lòng số phận, sóng chao dồi
Thảm thương bao kẻ vùi sâu biển
Mong mỏi trôi qua kiếp nợ đòi
Gia Linh
Cứ học đòi...
Thân hèn phận thấp muốn trèo cao
Mặt mũi vô duyên sánh được nào
Vốn trắng tay trơn chừng có vậy!
Tài thô trí thiển biết làm sao !
Ba hoa láo lếu mồm leo lẻo
Cúi gập lòn khom miệng đón rào
Dựa thế ngồi chờ cơn gió thuận
Theo thời phải đợi chớ nôn nao
Nao nức xem người cỡi được voi
Nghêng ngang bản mặt vểnh vênh vòi
Tiền hô hậu ủng thêm rầm rộ
Ðứa bợ thằng nâng cố ngóp ngoi
Liếm láp vài phân cao hổ cốt
Bòn nhai mấy lạng nộng heo dồi
Nhân tình thế thái ôi buồn chán !
Phú quí vinh hoa cứ học đòi
Lâm Tiểu Trúc
Lạm của chua
Sở sùng nước Mỹ nghĩ là cao !!
Thư gởi tây nam giúp với nào
Nghiệm chế thầy Âu khoa nước lỏng
Cậy nhờ trí tuệ đỉnh non sao
Khách tìm vật liệu ra tinh chất
Chủ kiếm bấy lâu bị vướng rào
Vì vậy Huê Kỳ mời ở lại
Lương tuần gấp bội họ nào nao
Nao thấm trong lòng tấm thớt voi
Lưng to lắm của, vẫn còn vòi
Nhện giăng tua tủa tơ buông quấn
Mồi vướng rụt rè dạ hết ngoi
Lừa lọc tinh dầu cuồn cuộn chước
Giữõ gìn non nước thập thò dồi
Eo ơi lão Mỹ to con quá
I Rắc leo theo vói bụng đòi
Xuân Linh
Kỳ cục !
Người lùn nhỏ xíu lại làm cao
Cặp guốc mười phân vững thế nào
Ngoắt ngoét ngoắt ngoa sàm miệng lắm !
Nhỏng nha nhỏng nhảnh ẹo mình sao !
Môi thoa đỏ chét như đào hát
Mắt vẻ đen thui giống giậu rào
Mớ tóc bù xù vươn chí choé
Tưởng là theo "mốt" với phương nao
Nao núng theo nhìn cái cẳng voi
Thân không cân xứng lại nghênh vòi
Khoe đôi cột trụ bao đường quẹo
Gợi bắp đùi căng mớ thịt ngoi
Eo hẹp miền trung tìm chẳng có
Ngực trơ phần bắc được đem dồi
Nói năng cứ liếc rồi cười lớn
Xấu mã ... ơ hay lại thích đòi !
Mỹ Linh
