017- Bờ Kia Không Đến

Thương người đi biển chẳng về
Hướng tìm nơi nước giáp kề với non
Biết bao hải lý sẽ còn
Chực chờ tai ách dập vờn liễu hoa

Ban mai rồi lại chiều tà
Qua vùng ma quái ngọc ngà đau ơi
Xứ chi khổ nhất trần đời
Ngậm câm giấu tiếng giấu lời đã lâu

Thoát thân làm lại từ đầu
Xưa nay ly xứ nguôi sầu mong chi
Rã rời quặn thắt ra đi
Ngày mai vô định chắc gì gặp nhau

Tự Do hai chữ nát nhầu
Lê thân xứ lạ nỗi đau còn dài
Cảm thương một phút rủi may
Hương lòng ta gởi chút nầy tưởng nhau


NhàQuê