HH020- Bàn Chân Leo DốcNgười đăng: NhàQuê — Thứ Sáu, 19 tháng 9, 2008 020- Bàn Chân Leo Dốc Ngó xuống bàn chân cùng ta leo dốc Mười ngón mệt nhoài đá sỏi lao xao Hành lý vai mang ngày thêm bận bịu Đường ngắn ngắn dần bước chậm bước mau Thương quá bàn chân cùng ta leo dốc Cuối đỉnh thăng trầm nhìn lại trăm năm Rừng mơ trên đường chưa bao giờ trái Vách núi chập chùng vô cảm giăng giăng Hỏi khi bàn chân cùng ta leo dốc Biết có sờn lòng cát bổng nắng chan Qua nẻo gian nan gập ghình hiểm trở Chia vấp đau chung chia những phũ phàng Theo dấu bàn chân cùng ta leo dốc Đi từ biển mặn qua thửa ruộng phèn Rơm mục chờ tan ngoi lên chiếc nấm Bày giữa thị thành qua lại đua chen Khắp chốn bàn chân cùng ta leo dốc Chót vót lâu đài yêu dấu phôi pha Trả nợ trần ai xa xôi mắc võng Hớp vốc nước bùn tay khỏa qua loa Đau xiết bàn chân cùng ta leo dốc Ngồi nghỉ bên đường ta lại nhìn ta Nắng tắt ngoài kia còn xa bao nữa Gối đầu lên ụ tiễn giấc mơ qua . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . NhàQuê Nhãn: Thơ- Cảm hứng hoặc Cảm họa