Tôi thuộc tên Ninh Hòa quê bạn Con Sông Dinh, Xóm Rượu, Đường Luồng Thành phiên bản in đầy trí tưởng Một mai kia có dịp đến cùng Sẽ rất quen không gì bỡ ngỡ
Nơi ngã ba bồi hồi tưởng nhớ Bốn mươi năm dấu tích đổi thay Lần đầu tiên dừng lại nơi đây Thêm thiện cảm ghi lòng từ đó Giữ trong sâu bước mỗi dần xa
Rời Bùng Binh bóng chiều đã ngả Màu núi lam càng lúc một gần Mười bánh xe dừng hẳn vòng lăn Tôi đứng giữa núi rừng Dục Mỹ Bao nhiêu mới bắt đầu từ đấy
Chuyện nhắc ấy về xa xưa lắm Chứ bây giờ tôi khách hành hương Về nhìn lại dấu chân xuống núi Trả chiếc gùi nay đã rách bương Chỉ viên sỏi vẫn còn nguyên dạng
Mấy tảng đá dưới lòng suối cạn Đấm vai nhau cười khách đứng nhìn Chưa nhận ra hai bên cứ ngó Cây cầu xưa chứng kiến lặng thinh Tóc tôi bạc mà rong vẫn vậy
Hồi tưởng nhớ từng viên đá láng Dáng ai ngồi giặt giũ khoan thai Nước từ nguồn miệt mài xuôi chảy Như tôi xa biền biệt năm dài Nay trở lại chung quanh đều lạ
Từ trên cầu tay buông hòn đá Trả về lòng viên sỏi tôi vay Đã đi theo gần suốt đời nầy Cùng lạc bước theo dòng nghiệt ngã Gợn sóng tăng như đã vẫy tay
Tôi còn muốn ghé thêm nhiều chổ Từng hàng dương vẫy gió đong đưa Hương cà phê và làn khói quyện Đưa tôi về cổ tích giăng mưa Cài áo che … lạnh từ hướng núi
Sắp rời xa tôi gắng gượng cười Chia tay nhé đã là phút cuối Kỷ niệm xưa nầy dịp ghé thăm Đỉnh núi cao cũng dường xúc cảm Nhạt nhòa mây qua đó tần ngần