Từ nay tới đó chỉ vài tuần Tuyết muộn hè nhau biến khỏi sân Ngập lối hàng cây tranh nhú búp Đầy đường lớp cỏ ướm vươn thân Quê xưa Tết hết từ lâu lắm Xứ cũ Năm đi được ít phần Lạ quá trong lòng bao cảm nghĩ Khi trời đã chuyển tiết vào Xuân
Tuyết muộn hè nhau biến khỏi sân Ra đi có chút dấu còn hằn Như vừa dứt hột cơn mưa vội Tựa mới tràn bờ đợt sóng dâng Bất chợt thầm thương thân phận cỏ Bồi hồi tưởng nghĩ kiếp phù vân Trăm năm mới đó chừng như đã Hợp mặt chia tay cũng lắm lần
Ngập lối hàng cây tranh nhú búp Mùa vui đến thật đó rồi sao Trông vời xứ cũ chùn tâm trí Nhớ quá quê xưa nước mắt trào Chớ phải xuân tươi gây thổn thức Không là tiết mới dậy xôn xao Thâm sâu tự cõi thiêng liêng Những Chực dậy tràn tuôn rất rạt rào
Đầy đường lớp cỏ ướm vươn thân Nước biếc non xanh góp tạo phần Đất nước cưu mang chia sướng khổ Con người xẽ gánh xớt ân cần Tìm quên hội nhập truân chuyên mới Gác bỏ riêng tư thích ứng dần Lớp trước xây cầu đâu quản ngại Đàn con tiến bước chẳng phân vân
Quê xưa Tết hết từ lâu lắm Cuộc sống đua chen lại bắt đầu Chạy gạo hằng ngày rời rạc xác Lo ăn bửa bửa phạc phờ râu Quê hương gấm vóc hình như chỉ Biển bạc rừng vàng mới chớm câu Thử hỏi cùng chung giòng máu thắm Mà sao kẻ đói kẻ giàu mau
Xứ cũ Năm đi được ít phần Mùa màng vẫn vậy thiếu tro phân Mua đen bán đỏ tung hoành khắp Nhất thế nhì thân ngoại bất cần Hất cẳng tranh giành vai bị gậy Vồ ngai kiếm chác chức no thân Mai kia mốt nọ tan hoang hết Cuối mặt Mẹ chung hổ mấy ngần
Lạ quá trong lòng bao cảm nghĩ Xa quê biền biệt đã bao năm Chừng như liệm kín bao nhung nhớ Cứ ngở vùi chôn những khuất thầm Tưởng vậy dường như nào phải vậy Tin nhiều đến lúc vỡ hờn căm Thời trai trả đủ lời sông núi Ngẫm trách quyền uy gióng hướng lầm
Khi trời đã chuyển tiết vào Xuân Có nghĩa niềm vui xích lại gần Lớp trẻ hân hoan chưng diện mới Làng già hỉ hả viếng người thân Ô hay tạo hóa dày công tạo Khéo nhỉ nhân quần vẽ nét tân Lúc chán nhìn quanh sao phát bực Chừng khi ngẫm nghĩ quả hồng ân