042-Từ Chuyến Khởi Hành Cứ dặn lòng coi đây đời thu hẹp Có gập ghềnh mô mấp có chông chênh Có cao nhân luôn khuôn vàng thước ngọc Có tiện bần đạp giẫm mọi trườn lên
Cảm ơn Miếu Đền truyền trao nghị lực Nếu ... thì ... bẫy sập nghiền nát tàn hơi Nẻo gian nan vách nghiêng nước xoáy Nhiệm mầu kia sáng giới giữa chơi vơi
Những mong đợi gió yên con sóng lặng Hết âu lo nhân thế chuyện đời thường Phong kín hết gởi chuyến tàu dĩ vãng Giữ lại thôi bông hoa ngát yêu thương