045- Chứng Khoán

Lão nhà quê tàng tàng ghé vô Wall Street

Chắp tay sau đít ngó mông lung

Bộ chuyện giỡn chơi sao cha nội

Nhìn vận vó ông đà phát ói

Dợm nhào vô trả giá đúng là thầy gồng!

Trên bảng giá đèn chớp lia chớp lịa

Của ai mà cứ lên lia chia

Có kẻ khoái cười ria vãnh vãnh

Hực gà lão tức cầm canh

Luật tuần hoàn có lên thì có xuống

Còn khuya mới một cửa một mình!

Ở tuốt dưới quê xứ ruộng đồng

Nghèo gần mạt rệp, có mình không

Vậy mà cứ muốn toàn hàng "xịn"

Đồ hiệu, hàng gin. Đừng có hòng!

Cứ nhè mấy chổ xinh như mộng

Cứ nhè "Chứng Khoán" lên vù vù

Cứ nhè chưa rớ vô đà phỏng

Hèn chi năm tháng xách xe không

Cay cú vái ngày bồ nó đá

Te tua, rách nát lại quay về

Bủa một mẽ dễ ơi là dễ

Ông tưởng vái khan không nạp lễ

Không dám đâu!!

Ai chứng cho ông, hề!

Cái ngày ông khấn ghé đâu, về trể

Mỹ đổ quân ông xuống giá cái vèo

Họa vô đơn chí có mong gì cứu

Cứ ngày thức dậy vật giá thang leo

"Chứng Khoán" nào cũng tuột khỏi tầm tay mù mịt

Chẳng phép lạ gì cho quay lại ngóc lên

"Giá Trị" mới tinh nhì S. nhất Đ.

Cách nào bằng chửi đỗng cố tìm quên

Vẫn cứ trồi lên hụp xuống

Trôi lênh bênh cho tới một ngày

Mọi hiện hữu triệt tiêu cái rụp

Xong ngay!

Ritcher Kế lắc đầu không đo nổi

Rung mạnh hơn mấy lần Thứ Sáu Đen

Chợ bán tước mua quan

Của chìm của giấu

Kéo nhau lên tàu xuống hạm "dong"

Ngoạn mục hơn Enron

"Chứng Khoán" mới sơn đỏ vàng rõ rệt

Màu hồng trên hết

Màu vàng mút chỉ cà tha

Bớ bớ người ta!

Mấy người bán buôn

Gì kỳ quá vậy cà:

Huề, xúm gầy lại không cho

Ý chừng nhà nhà hết vốn

Đã nói mất, ít nhiều mất trọn

Mới giữa đường bắt đầu lại số âm

Chừng rất nãn nằm mơ đủ thứ

Như tiếng ai bị bóp cổ giãy rầm rầm

Tưởng sao! ai dè cũng đến hồi khánh tận

Lão tính thờ ơ rung chuông một bận

Đóng cửa bán buôn quách cho rồi

Hai tay trắng mất mát đâu mà ngán

Ngẫm nghĩ tới lui nên lại thôi:

Ví thử tất đều qui thành "Chứng Khoán"

Khi xuống khi lên, khi lỗ khi lời

Mọi giá trị cung cầu có khác

Mình không chơi để người ta chơi;

Mình đã hết thời !!

Lão láp váp lời thề bán mạng

Cái đã có không đời nào bán

Dẫu giá lên, dẫu sát đất nghèo

Nhất định không phát mãi.

Chẳng chịu áp đặt giá bèo.

Người thấy được xúm lay lão dậy

Dụi mắt mấy lần, hỏi đang ở đâu đây

Quán Bên Đường ông vừa ngơi một giấc

Tỉnh cơn mơ ông réo bếp tưng bừng:

Coi chừng bắp khét! Coi chừng bắp khét!

Đừng chụm lửa lung! Đừng chụm lửa lung!

Bếp cười mĩm: Nồi Kê Chưa Chín

NhàQuê