Khúc tình xa


Hàng chữ nhỏ nhạt nhòa qua nước mắt
Ly cà phê ngọt đắng lịm bờ môi
Làm thế nào đừng khóc nữa anh ơi
Khi lạc bước giữa muôn trùng đêm tối

Em ao ước được như lời anh nói
Một ngày vui... dù chỉ một ngày thôi
Mắt trong vắt nụ cười không tư lự
Chiều đi về nhẹ bước ngắm mây trôi

Thơ có dệt đừng trao tình say đắm
Tim có yêu đừng xây mộng quá nhiều
Lỡ mưa giông qua đó phủ tiêu đìu
Còn có thể một ngày lay tỉnh lại...

Lòng chua xót niềm yêu vương vấn mãi
Chén thương sầu mình ta chuốc ta say
Đêm liêu trai ấp ủ một hình hài
Vừa hững sáng đã đôi bờ cách trở

Em xa anh góc trời mơ vụn vỡ
Trăng úa tàn vườn khép cửa ngàn thu
Từ anh đi bến vắng lạnh sương mù
Đêm run rẫy tiếng thở dài áo não?


TrúcGiang



051- Họa Bài KHÚC TÌNH XA

của TrúcGiang


Đêm ra biển ngoãnh nhìn rơi nước mắt
Biệt quê hương lời nghẹn giấu bờ môi
Ngọn hải đăng trên núi Cấp kia ơi
Cảm ơn nhé định hướng đường đêm tối

Mười mấy năm đọa đày không thể nói
Tự ngàn xưa vong quốc phải thế thôi
Tặc lưởi Thạch Sùng đêm nằm tư lự
Nước đó nhà đây cam phận nổi trôi

Tạm biệt trước sau một thời mê đắm
Lúc ra đi chỉ cất được ít nhiều
Có mẹ Việt Nam rách rưới tiêu đìu
Có cả mến thương cứ đêm về lại

Nghìn trùng xa giữa lòng mình luôn mãi
Một dáng hình tha thướt đến mê say
Thực ảo quyện nhau nhè nhẹ gót hài
Cố hương tôi đó đôi bờ cách trở

Triệu giấc mộng bỗng một ngày tan vỡ
Mùa Đông buồn đổ xuống trước khi Thu
Cuốn phăng phăng đi về phía mịt mù
Tuyệt vọng đớn đau gục đầu sầu não


NhàQuê