067- Xa Bến Cũ

Nắng chiều như giục giấc mơ qua
Vừa trước đây thôi ánh mượt mà
Lướt sóng ước ngang dòng nước bạc
Căng buồm mong đến khoảng trời xa
Mang vui lồng lộng cùng trăm họ
Chia nhọc chất chồng với bạn ta
Mới đó giờ đây thành nỗi nhớ
Thôi thì mình biết rõ nhau là

NhàQuê