076- Tưởng Đâu

Một nắm tro tàn trở lại quê
Lưng lưng nửa hủ đủ đem về
Ra đi chẳng phải mong tìm kiếm
Vượt thoát không là chán, ngán, ghê
Ý muốn mai sau còn nhớ chữ
Lòng mong lớp mới thoát u mê
Riêng ta ví nếu đời làm lại
Giống kiếp nầy đây khởi tự quê

NhàQuê