THIÊN NGA
( Vịnh giò Thiên nga mới nở)
Chăm chút bao năm nở một bầy
Thanh xuân phơi phới má hây hây
Vui ca giữa nắng khoe thân ngọc
Nhảy múa lưng trời đọ sắc mây
Cánh lụa khoan thai tình đượm thắm
Thu ba lúng liếng ý đong đầy
Thiên nga cổ tích bơi vào thực
Miệng rộng... môi son... đẹp quá nầy
Bạch Nga 29.8.19
Họa:
Chẳng giống thiên nga giống vịt bầy
Nhưng nhìn kỹ lại cũng hay hay
Họng to cánh nhọn đong đưa gió
Lưỡi nhỏ thân tròn đượm sắc mây
Bốn năm tưới nước lo không ngớt
Sáu tháng vô phân mệt đủ đầy
Ráng sưu tầm nữa thêm nhiều giống
Đỏ trắng nâu xanh đẹp thế nầy
ThuPhaiTran
Bài Họa: PHẢI HÔN
Ờ kia … quả đúng giống như bầy
Tại loại thành chùm ... hoặc chủ hây ?
Nếu chỉ riêng không nghi bắp chuối
May nhờ toát toét tựa bông mây
Dù sao cũng đáng cho mười điểm
Vớt vát công lo … khá đủ đầy
Có phải Thiên Nga tên đặt sẳn
Hay hình tượng hóa để vui nầy ?
NhàQuê Sep 01, 2019
KHÔNG KHÔNG
Nầy... nầy " thi hữu" của ta ơi
Sao khéo đùa trêu quá vậy trời
Đã đến... đào nguyên mời thưởng ngoạn
Lạc vào hồ mộng hãy rong chơi
Chớ nghiêng mắt bụi ra bầy vịt
Đừng ngả lòng trần tưởng đám dơi
Duyên ước từ hồi... nay mới gặp
Qua tuần... trăng lặn sẽ mù khơi...
BN02.9.19
Ờ...VẬY ĐÓ
Ờ...Ờ... Vậy Đó ! Bạn mình ơi
Một cách công minh: Đẹp thấu trời !
Biết tánh thường hay bày chọc ghẹo
Nhưng lòng thực sự chỉ đùa chơi
Rồi thì chẳng lạ: Le thành ngỗng
Hãy tập quen dần: Chuột hóa dơi
Tất có thầy truyền nên được thế
Đâu nào lại phát tiết khơi khơi
NhàQuê Sep 02, 2019
Ta đem hạt giống nghịch mùa
Gieo lên đất bạc giữa trưa muộn phiền
Ngồi chờ phép lạ phép tiên
Nứt trong kẽ đất nhú tiền kiếp nhau
Ta đem cọng tóc ngọt ngào
Chẻ hai ràng rịt mảnh nào phôi pha
Ngồi chờ vạt nắng trổ hoa
Bóng râm rớt xuống vai ngà phía không
Ta đem tất cả mặn nồng
Xếp thành một dãy nơi sông hững hờ
Ngồi chờ đêm thắp mộng mơ
Ngày đang hóa thạch rừng chơ vơ buồn
Ta đem nước trở về nguồn
Làm vui cổ tích giữa muôn bất ngờ
Ngồi chờ trăng rọi cõi thơ
Hồ như đâu đó hoang sơ đang mùa
Ta đem trang giấy đã xưa
Ra phơi con chữ còn chưa nhạt nhòa
Ngồi chờ chấp chới hai tà
Từ trong trí tưởng bước ra tình cờ
Ta đem từng hạt ngu ngơ
Rải đều diện tích hoang sơ chưa từng
Ngồi chờ nhặt trái rưng rưng
Hồn nhiên đáp xuống từ tầng không không
NhàQuê Sep 01, 2016
Nói Với VÔ ĐỀ
