Sợi Tóc Vô Tình
Có sợi tóc… vô tình còn để lại
Với lược gương… em chải lúc giã từ
Khung kiếng thủy… thời gian mờ góc cạnh
Sao lún cười… sót đó vẫn y như
Căn nhà cũ… giờ đây thành dĩ vãng
Đồ đạc xưa… năm tháng những hư hao
Dâu biển cuốn… trôi theo dòng lận đận
Vết chim quyên …hút dấu biệt phương nào
Khu vườn vắng…xơ rơ vài ba nụ
Lần bước trong…nghe nhói khóm ưu phiền
Rào mỏng mảnh …đang rưng buồn bật khóc
Người tưởng chừng…tìm được góc linh thiêng
Nắng ban mai …soi dấu giày người cũ
Mới đêm qua …cúi niệm chuyến hành hương
Sợi tóc bạc… vô tình còn để lại
NhàQuê 20-02-09
