NhàQuê Jan 17. 2010

Em hẹn đến thăm tuần nầy ba bận
Rờ sau lưng nận thử thấy nhói đau
Phải chi chừng bốn mươi năm về trước
Dẫu ngày hay đêm ngán ngại đâu nào

Ba má nông dân một đời chất phác
Họ hàng không ai địa vị cao sang
Ta thanh xuân…nàng ngự nơi khó vói
Đâu thể tranh cùng các cửa nhà quan

Biết gia thế… nặng lòng yêu nơi đã
Mưa nắng hai mùa… cỏ dại dưới chân
Nhẫn nhục cùng món canh rau thân thiết
Ta định gói đời… cột chặt thôn lân

Có lẽ số trời xếp đặt oái oăm
Đủ vị chua cay đắng nhiều hơn ngọt
Đọc đâu đó nếu đường không dốc tuột
Còn gì ra ý nghĩa bước trầm luân

Những đưa đẩy một ngày ta lại đến
Quê hương nàng …lơ láo kiếp lưu vong
Quá độ trung niên …xương da dẹt đét
Chỉ trái tim còn đập nhịp tuổi hồng

Rồi em cũng đến như ta mong đợi
Chưa già chi… trắng nà nõn làn da
Lau kiếng lão mờ mờ hơi sương khói
Gối run run… mơ hay thực đây mà

Kính cẩn nếm tựa con chiên... Bánh Thánh
Lưỡi tê tê sự thực thế nầy sao
Em đáp trả lạnh lùng như hằng vẫn
Ta nhớ hoài lần gặp gỡ cùng nhau

Ở nơi xa biết bao nhiêu mơ ước
Cận kề rồi lắm chuyện mới nẩy sinh
Em vẫn trẻ qua thời gian năm tháng
Cái già nua bám ta thật chí tình

Em hẹn đến ta phải lo đủ thứ
Rủ màng treo… chăn gối mới thơm tho
Khơi bếp sưởi hong lại vùng da thịt
Vốn đã mồi hễ chút lại co ro

Giữ kiêu hãnh sắc dân miền Nhiệt Đới
Vẻ kiên cường dẫu lòng nát như tương
Quyết đóng chốt thi gan cùng thử thách
Ngựa đã già đâu chịu dẹp yên cương


(Thơ Vui)

Tuyết & Ta (1)



0o0o0o0o0o0o0o0o0o0o0




Tuyết Và Ta (2)

Từ nửa đêm tuyết dang tay đón chận
Bịt kín nẻo đường ngăn mọi lối đi
Chỉ đoán chừng xe mình trong bãi đậu
Đợi khi ngưng …chuẩn bị lỡ chuyện gì

Những giong ruổi lạc qua miền nắng cháy
Cỏ giòn tan cây khát đến gục đầu
Vượt biển mặn … xanh chàm màu thuốc nhuộm
Trụ lại nơi Đông có tuyết phau phau

Những cây phong da trần chờ mọc lá
Cắc cớ chi đem rưới lượt thủy tinh
Ngọn gió hắt không dám run tội nghiệp
Vậy mà khi Hè đến rất diễm tình

Có đôi lần bạn kêu dời nơi khác
Cười khà khà …trâu nào nệ dao phay
Đáy địa ngục nhiều năm còn gượng nổi
Huống hồ chi … sợ quái bốn mùa nầy

Được có cái mùa Đông ngày ngắn xủn
Lạnh rượt xua lũ bịnh chạy ngời ngời
Mấy tháng rét rồi lại qua vun vút
Đất nẩy mầm bông nở rộ xinh tươi

NhàQuê 12-01-2011

Theo Bác Hành Hương

Mùa tuyết lạnh chợt thèm hơi ấm quá
Chút nắng vàng hương tỏa Tết trời quê
Thèm chén rượu thơm thèm Con Khô Rớt
Cùng bạn già say thế sự... tung hê

Lim dim mắt hồn xuôi về cố quận
Đứng tần ngần nơi đầu ngõ thân quen
Tay lớ ngớ dỗ tim mình... Ngoan nhé
Tưởng Nắng Thu Phai... giờ bỗng rộn ràng

Quanh phố khác... tím rịm Giàn Bông Ước
Màu tương tư một thuở ướp thơ tình
Tiếng cười xưa còn trong vắt thủy tinh
Hay đã lẩn âm khô khàn tục lụy

Thiếu một chỗ ngày đi về mấy lượt
Có Nhỏ nầy xấu xí thiệt à nghe
Đầu cắt tém nhảy lò cò nghịch ngợm
Chơi ăn gian còn làm nũng khóc nhè

Ghé xem thử... lâu lắm rồi ấy nhỉ
Cứ xưng... Ờ Đằng Ấy chắc nhận ra
Nếu không ư... cứ niệm câu Thần Chú
Nhớ vô cùng ngày ta bước chân xa

Thôi trở lại chỗ ghe thuyền cặp bến
Biển mùa nầy tôm cá ngọt vô phương
Réo một tiếng bạn già vui xúm lại
Chén khề khà câu cảm khái mà thương

Ờ... Bác Trọng... so ngày xưa có khác
Dáng đẫy đà ... giọng nói cũng... uy nghi
Tính hay giận... hà... có phần theo tuổi
Tật đa tình thôi cầm chắc ... lâm ly

Rượu ấm rót ngọt nồng men tình nghĩa
Từng ngụm đầy xua hết cả hơi đông
Choàng mở mắt hương quê còn phảng phất
Hoa tuyết tan tràn ngập nắng xuân hồng

GHH 12.01.11



Tuyết & Ta (3)

Xin đừng lấy làm lạ
Có nhiều lớp bạn già
Sáu tháng về quê cũ
Hết mùa tuyết trở qua

Trúng đậm Đông năm nầy
Tối mai bồi vố nữa
Lớn hơn ba trước đây
Lạnh đo còn một số (Single digit)

Sưởi ấm mở không ngưng
Nhìn hóa đơn chóng mặt
Sáng sớm kính đóng băng
Chuẩn bị xe nửa tiếng

Xoa xoa hai bàn tay
Ấm truyền đôi má hóp
Thở phà khói bay bay
Ai đi đâu kệ họ

Quyết lòng trấn nơi đây
Bàn chi câu di tản

NhàQuê Jan 24, 2011