Mộng Và Thực
Có lẽ ta già từ lâu lắm
Bởi yêu cốt cách của người xưa
Mở mắt sáng mai đầy nắng mới
Khề khà rượu lạt những hôm mưa
Có ao nuôi cá vườn vừa đủ
Thả rong đâu đó mấy bầy gà
Ai nài hỏi mấy không hề bán
Bạn tới thăm chơi có gọi là
Xanh mướt chung quanh giậu tươi xanh
Dây leo bông tím cánh mong manh
Gió thoảng lung linh bầy bướm lượn
Bốn mùa cảnh sắc bốn mùa tranh
Cách không xa lắm phía sân sau
Rau diếp ngò hành chen chúc nhau
Bạc hà ớt sả cây lá quế
Nồi canh chín tới tỏa ngạt ngào
Bốn góc ta trồng cây bông sứ
Đêm đêm hương thoảng nhớ đường xưa
Một mai cuối hết vùi đâu đó
Còn thấy mùi thơm thuở đứng chờ
Lâu lâu ta cũng đi xuống chợ
Chồm hỗm chờ đem tô cháo lòng
Rủng rỉnh má mầy cho dằn túi
Bạn bè hú hí quán vui đông
Nếu có đứa nào đi trước ta
Sá gì đây đó quảng đường xa
Nhang trầm quyện khói quanh di ảnh
Còn mất nhìn nhau chẳng khác là
Lẽ ra đơn giản chớ nào mơ
Tạo hóa định xong một ván cờ
Dù nay ta được nhiều hơn thế
Vẫn cảm trong lòng kẻ bơ vơ
NhàQuê. 09-09-08
Ờ...phải Đó....
Càng Già càng nhớ chuyện đời xưa
Lẩn thẩn lơ thơ hết chỗ chừa
Có lúc hồn chìm mơ ngược đuổi
Nhiều khi trí bổng mộng xa đưa
Đang cười chợt mếu ...thương thân phận
Mới ngủ lại choàng... giận nắng mưa
Trăm Lão một Ông thơ chín mọng
Thơm tình ngọt ý nhấp càng...ưa...
Trúc Giang 09.9.08
Có lẽ ta già từ lâu lắm
Bởi yêu cốt cách của người xưa
Mở mắt sáng mai đầy nắng mới
Khề khà rượu lạt những hôm mưa
Có ao nuôi cá vườn vừa đủThả rong đâu đó mấy bầy gà
Ai nài hỏi mấy không hề bán
Bạn tới thăm chơi có gọi là
Xanh mướt chung quanh giậu tươi xanh
Dây leo bông tím cánh mong manh
Gió thoảng lung linh bầy bướm lượn
Bốn mùa cảnh sắc bốn mùa tranh
Cách không xa lắm phía sân sau
Rau diếp ngò hành chen chúc nhau
Bạc hà ớt sả cây lá quế
Nồi canh chín tới tỏa ngạt ngào
Bốn góc ta trồng cây bông sứ
Đêm đêm hương thoảng nhớ đường xưa
Một mai cuối hết vùi đâu đó
Còn thấy mùi thơm thuở đứng chờ
Lâu lâu ta cũng đi xuống chợ
Chồm hỗm chờ đem tô cháo lòng
Rủng rỉnh má mầy cho dằn túi
Bạn bè hú hí quán vui đông
Nếu có đứa nào đi trước ta
Sá gì đây đó quảng đường xa
Nhang trầm quyện khói quanh di ảnh
Còn mất nhìn nhau chẳng khác là
Lẽ ra đơn giản chớ nào mơ
Tạo hóa định xong một ván cờ
Dù nay ta được nhiều hơn thế
Vẫn cảm trong lòng kẻ bơ vơ
NhàQuê. 09-09-08Ờ...phải Đó....
Càng Già càng nhớ chuyện đời xưa
Lẩn thẩn lơ thơ hết chỗ chừa
Có lúc hồn chìm mơ ngược đuổi
Nhiều khi trí bổng mộng xa đưa
Đang cười chợt mếu ...thương thân phận
Mới ngủ lại choàng... giận nắng mưa
Trăm Lão một Ông thơ chín mọng
Thơm tình ngọt ý nhấp càng...ưa...
Trúc Giang 09.9.08
