Điều Đơn Giản

Cầm giấy cho về trời xế bóng
Theo đường Sơn Phú lên Bến Tre
Một mạch cắm đầu đi như chạy
Mấy chục năm rồi nghĩ còn ghê

Rờn rợn sau lưng sợ tiếng kêu
Cây bàng xòe lá đứng buồn hiu
Hiểu kẻ đi ngang rồi đây sẽ
Ngựa trâu một kiếp, khổ thêm nhiều

Còn nhớ một lần đi vác mía
Chủ cho một bữa ngon làm sao
Tép rang cơm trắng mơ chưa dám
Cao lương mỹ vị có hơn nào !?

Bao năm biệt xứ vẫn thèm thuồng
Đọt luộc tập tàng chấm chao tương
Rau diệu canh dền chan lúp lúp
Mỗi lần nghe nhắc chuyện quê hương

Thời khổ nhiều nơi lếch thếch qua
Giờ đây mương ruộng đã lên nhà
Đồng chua nước mặn nay phố chợ
Không biết nên mừng hay xót xa

Bằng cả lòng thành cầu đơn giản
Quê hương nghèo khổ được chuyển mình
Mở cửa đón ngày nhìn quanh đẹp
Đêm nằm thẳng giấc tới bình minh

NhàQuê 17-09-08



Xếp trang lịch sử

Giao thời tân khổ có chừa ai
Biết khóc từ khi mới tượng hài
Lỡ lọt lòng ra đành đói khát
Đang đi đường sụp phải chua cay
Sau lưng đừng ngoãnh buồn gan dạ
Trước mắt nhìn lên nở mặt mày
Đen tối đã qua ... màu sắc mới
Nắng vàng vươn tới đẹp tương lai

!!!!

Trúc Giang 17.9.08