Mang Theo

Đêm nao mờ mịt ánh trăng thề
Lặng lẽ xuôi thuyền giã biệt quê
Núi Cấp đèn pha vàng heo hắt
Biển Đông sóng bũa trắng tư bề

Dung thân xứ lạ hằng thương nhớ
Mảnh đất hiền hòa chữ S cong
Quá nửa đời người ràng buộc với
Không chi thế chỗ được trong lòng

NhàQuê