Hồi 1:Tộ Canh Bài Thuốc

Cha mẹ nhỏ, ba má ta thân thiết
Thôn lân hay bà con xa không biết
Nhà hai bên qua lại thiệt... thiệt gần
Hai đứa kiếm nhau mấy lần,... ngày một

Lâu lắm rồi chưa thăm lại chốn quê
Khói tỏa canh rau làm nhớ quá hề
Của một bận nồi cơm vừa ghế cạn
Nhỏ ló vô rồi vội te te về

Trở lại cho tô canh còn dẫn giải
Giọng ra như thầy thuốc ở đâu rồi
Ta con chiên thành tâm nghe rao giảng
Về rau dền rau ngót rau mồng tơi...

Cũng bao thứ rau ngày xa xưa ấy
Cũng lá xanh lá tím đỏ đủ màu
Cũng thịt tôm tiêu hành quếch nhuyễn
Cũng nóng thổi phù sao khác làm sao

Bởi lần đó nhỏ líu lo cười nói
Bởi ngoài cơm chỉ kho quẹt và canh
Bởi má bên kia nhỏ ta ngồi cạnh
Bởi như rau nhờ đất ấy tươi xanh

Ta nhớ chưa lần ngõ lời cùng nhỏ
Nơi dành cho đó ngự chỗ Thiên Thần
Như thầm hẹn giữ hoài hoài thánh thiện
Ta rời nơi và từ độ xa xăm

Nghe nói nhỏ lặng buồn không cải chánh
Ta và con của nhỏ giống hao hao
Nói sao hết nỗi lòng người tiết phụ
Vị thuốc tương tư lẩn mớ rau nào

NhàQuê Jan 14, 2007



Hồi 2: Tộ Canh Bài Thuốc

(Cám ơn Độc Giả)

Ta ở nơi trái rau khó kiếm
Chợt một hôm thèm món tập tàng
Nghi ngút khói đủ đầy gia vị
Tưởng rằng ngon ...nuốt vội nghẹn ngang

Thôi cũng ráng biết đâu vị thuốc
Nghe hồi xưa Ba Má nói rằng
Ông Bà ta thường hay trị liệu
Mọi bịnh tình trong cách uống ăn

Không lẽ nói thuở trai ế độ
Tưởng tượng ra những cuộc tình duyên
Chốn quê nghèo đấp qua vá lại
Gọt giũa thành thơ mộng thần tiên

Có người đọc tưởng lầm chuyện thật
Phải chăng thơ đạt được điệu vần
Khiến cảm xúc ngỡ đâu hồi đó...
Nói thiệt tình làm cũng sượng trân

Thầy có dạy rằng là thơ phú
Bay lên trên cõi tục đời thường
Tạo thanh thoát nhờ thêm trí tưởng
Đượm vẻ buồn phải đệm cung thương

NhàQuê 07-11-2009