Giao Mùa Thức Giấc


Bỗng nhiên tỏa sáng một niềm vui
Từ độ chia xa những ngậm ngùi
Bước khỏi cổng trường chôn cả nghiệp
Lúc đời tưởng rực ánh vàng tươi

Ba chìm bảy nổi bốn mươi năm
Giấu kín niềm đau nén giọt thầm
Cố vượt trùng trùng bao khổ ải
Soi đời mới hiểu lẽ huyền thâm

Lấy đó làm vui mỗi một mùa
Thay màu áo mới đứng se sua
Trên xe vãng khách ngồi chiêm thưởng
Khúc nhạc giao hòa thảnh thót đưa

Suốt cả tuần nay đất trổ hoa
Xuân ơi em lại đến rồi à
Vàng kia rực rỡ đang cười chím
Dưng bỗng thấy ngày thật thướt tha

Qua bao thập kỷ vẫn còn nơi
Xuân chỉ dành riêng một lớp người
Tuyệt đại trong vòng vây ảo tưởng
Bốn mùa ý niệm trở xa xôi

Trời đất vào xuân rồi đó hỡi
Mở từng cánh cửa đón thiều quang
Mấy tầng khóa chặt âm u lắm
Ánh sáng đâu riêng lại rịt ràng

Tiến sĩ ... chào ông phó giáo sư
Thương sao phải gọt lại ngôn từ
À à luận án ai làm vậy
Quang hiển con đường thế đó ư

Mắc cỡ giùm cho đến lúc nào
Rơi ùm xuống vực nói làm sao
Hay là muốn được tên ghi sử
Vẹt két mà men ngõ phượng vào

NhàQuê Apr 21, 2015