Nói Với ĐÔI BỜ


Ngày nầy hai mươi chín năm về trước
Nơi miền Đông Bắc Mỹ rất xa xôi
Cạnh Đại Tây Dương ... với ta đất mới
Chân chạm tái sinh ... trở lại làm người

Hành lý mang theo chỉ niềm hy vọng
Hạt giống tâm can gieo xuống đất lành
Gió lạnh thương tình nhìn làn áo mỏng
Và trong xách tay còn bộ cũ hơn

Mỗi năm đến ngày âm thầm ta giỗ
Tưởng niệm xác ta từng mảnh tơi bời
Nơi chốn sinh ra ... quê cha đất mẹ
Đã những hạnh thời ... hạ nhục ta chơi

Đã tới đường cùng không còn chỗ thoát
Đành phải buộc lòng ai muốn ly hương
Chỉ còn .... chia đời ra làm hai đoạn
Nửa cuối xuống thuyền đối mặt đại dương

Mạng số con người ta tin thiên định
Đặt ta nơi đâu nào thể từ nan
Ta nhỏ li ti trong toàn nguồn máy
Chiêm nghiệm vậy rồi .... thanh thản bình an


NhàQuê Sep 04, 2016


000000

Sep 04, 1987

Ngày nầy hăm mấy năm về trước

Ta gã trung niên bước xuống đường
Dắt díu hai con qua phố lạ
Xa mù nơi chốn gọi quê hương

Nhìn quanh ngơ ngác nhiều màu sắc
Chỉ có bầu trời xanh rất trong
Hy vọng nhỏ nhoi dường hạt bụi
Vốn nhừ từ thuở nát non sông

Cố quên thương tích khắc sâu hằn
Cố vượt trùng trùng những khó khăn
Cố nén buồn riêng đêm mộng mị
Cố ươm ... rồi sẽ trái sai oằn

Cũng may hạt giống vượt lên nhanh
Thoáng chốc vườn riêng ...quả trĩu cành
Hương tỏa thơm tho tươm mật ngọt
Lớp hoa mai hậu rạng long lanh

Hôm lên bảy chục cháu con mừng
Nhấp chén nồng nàn nước mắt rưng
Có phải ước ao nhiều thế hệ
Cơ duyên xin tạ biết bao ngần

NhàQuê Sep 04, 2013