KHÚC THÁNG MƯỜI

Kẻng khua tháng chín vô thành thị
Tháng Mười dò dẫm bước chân hoang
Từ ... mãi về sau ... thành nỗi nhớ
Vỗ bờ sỏi cát ... sóng miên man

Tháng mười nứt hạt trổ vô biên
Hương hoa hương đất tỏa dịu hiền
Long lanh sương đọng hình kiếp trước
Trên từng phiến lá dáng nghiêng nghiêng

Có lần đổi được nửa vốc mơ
Tưởng đâu trầm tích tự bao giờ
Trở giấc lao xao chiều hiên lụa
Trong từng khoảnh khắc ... mỗi vầng thơ

Tháng mười từ ấy thanh trầm bổng
Trên phím thời gian nhịp buồn vui
Đã hứa cùng thu đang chín ửng
Nhớ đừng lỡ hẹn cuộc rong chơi

Men lối tháng mười đến một nơi
Ô Long đối ẩm luận chuyện đời
Tìm trong hỗn độn điều chân thiện
Đâu phải dễ dàng hỡi ai ơi

Chưa hết tháng mười leo mấy dốc
Trên đỉnh núi kia điểm cuối dừng
Bao nhiêu tuấn mã hoàn yên lạc
Đem mỗi không gì đến hẹn chung

Tháng mười chạm khắc lên sườn đá
Tuyết đến mưa qua chẳng xói mòn
Tranh chỉ mỗi không không sắc sắc
Dưới chẳng tên đề chẳng triện son


HCN (NhàQuê)