Thơ Cười TỦM TỈM
HẢ... HẢ... chạy
Như Lão ngày nào chẳng thưởng Xuân
Trên trời dưới đất lướt mòn chân
Khi tiên cỡi gió treo bùa yếm
Lúc tục làm thơ mượn ý tầm
Hú hí thông thông xa cũng tới
Thì thầm báo báo chắc rằng thăm
Kèn kêu trống vỗ... chà... xôm quá
Náo loạn xóm phàm chạy mất mâm
hâm hâm hâm...
BN30.1.22
Ủa... ủa... Ngộ nầy
CÁI BARRIÈRE
Bày cảnh vzường xuân chắn cái rào
Chắc e " phường trộm" nó trèo cao
Lo chăm từ độ hoa còn hé
Công tưới đến khi cánh nở chào
Không đúng... ai gan vào thượng uyển
Ơ kỳ... lão sợ chạm trời sao
Vần gieo hổng lẽ đưa tay vén
Khó hiểu gì đâu... ngộ thế nào...
á...á.. á...
BN31.01.22
