THÁNH ĐỊA

.
Những chốn tôi sống qua đều trở thành Thánh Địa
Nơi chào đời con giồng nổng cát, cằn khô
Người lam lũ tay chai sần, chân nứt nẻ
Hạt thóc, cong rau, viên muối mặn như ân sũng cam lồ
.
Vậy mà mỗi bước đi xa là tôi nhớ
Hình ảnh đã bảo tàng trong cõi thâm sâu
Nhắm mát lại tôi hình dung đầy đủ
Từng cảnh vật, con người mãi mãi ... rất lâu
.
Ngoài ba má, anh chị em quây quần chung mái lá
Ngoài bạn bè thuở nhỏ, bỏ học mưu sinh
Còn có cô tiểu thơ hồi cư, tấm lòng nhân hậu
Là Bà, Mẹ cháu con tôi .... Người vợ rất chung tình
.
Tiếng chuông chùa công phu đúng giờ đúng giấc
Có tiếng trâu về những con nghé chạy theo sau
Có tiếng tù và ở xa kia mà rất rõ
Có tiếng sóng bổ ghềnh luồn dưới đát rượt đuổi nhau
.
Có tiếng bà con kêu hối cùng đi chợ sớm
Ngọn đuốc quơ quơ soi chập choạng lối đường
Tiếng kẻo kẹt ... đánh thức bầy gà gáy sáng
Còn nhiều nữa ... Đó thành Thánh Địa vừa là quê hương
.
Nên thơ tôi viết gọi Hành Hương là như thế
Vì tôi không có gì để hiến dâng
Chữ nghĩa tôi không đủ biến tiên, hóa thánh
Không bịa, không thêu là tôi đã góp phần !?