Cuối tuần TA đọc thơ TA: NÓI VỚI .....

Hành Trình
Áo vắt vai ta bước vào đất chữ
Giữa mang mang ngơ ngác biết gì đâu
Có vệt sáng đến từ thiên thể lạ
Dắt ta đi về phía những tinh cầu
Đường dài lắm có khi dường mệt lả
Qua dốc truông sa thạch chắn lối đi
Nẻo gian nan sương mù giăng lớp lớp
Vẳng lời khuyên... xem nhẹ chẳng sợ gì
Phải mấy năm đến được vùng bằng phẳng
Trăng treo nghiêng trải lụa một nhánh sông
In đáy nước khoảng trời mây xanh ngát
Ta bày ra bút mực thảo đôi dòng
Những ý tưởng hóa thân thành con chữ
Điệu vần nâng thi vị một tầm cao
Kết từng mảng rách lành đường đời gặp
Tẩm hương hoa thêm chút mật ngọt ngào
Cuộn tròn hết cất vô gùi tiếp bước
Đã rất gần sẽ đến cõi mê mê
Biết vách núi khắc bức tranh tuyệt đẹp
Ta dừng chân chặng cuối viễn du hề !
NhàQuê Mar 03, 2010
ooooooooooooooooo
Chiều Dọc
Tạ ơn Đất Nước Con Người
Cưu mang hơn nửa phần đời trước đây
Thiêng Liêng ơn thọ cao dầy
Ban nguồn Phước Lộc đường mây công bằng
Tạ ơn mở gút khó khăn
Gặp khi khốn quẩn trở trăn tưởng là
Đội ơn Má, Đội ơn Ba
Từ không đến có bước ra cuộc trần
Giữa bao gian khổ vô ngần
Vì con chưa được một lần sướng vui
Ơn thành bài học vun bồi
Noi theo vết tích dựng đời cháu con
Ca dao cao ngợi Thái Sơn
Dòng linh thủy mãi trong nguồn chảy ra
Trong tâm hơn thế nữa là
Trời cao biển rộng không hoa nào bằng
Nguyện cầu nơi cõi vĩnh hằng
Hưởng điều Phước Đức Hồng Ân Phật Trời
Cám ơn làng xóm xa xôi
Cùng chia ấm lạnh ngọt bùi thôn lân
Hàm ân Nội Ngoại xa gần
Giao cành gia phả mát sân họ hàng
Có dù chưa bậc cao sang
Lòng nhân hai phía rỡ ràng gần xa
Chốn buồn xứ khổ kinh qua
Hướng về nguồn cội nhìn ra giống giòng
Mang ơn uống nước cùng sông
Cùng vươn thành nhánh thành bông trái oằn
Cám ơn bằng hữu ân nhân
Hằng tâm hằng sản bao lần vươn tay
Vin vào leo bậc cung mây
Cám ơn kiến thức cô thầy rót cho
Mắn may được độ qua đò
Não phèn gột rửa nghĩa trò nào quên
Giữa đời những lúc chông chênh
Dù lời khuyên nhỏ giúp nên chuyện lành
Thâm ân nghĩa cữ hùng anh
Một thời lửa đạn tử sanh coi thường
Cảm ơn nghệ thuật văn chương
Ngàn muôn góc độ dẫn đường thăng hoa
Cám ơn bao thế kỷ qua
Phát minh phát kiến bước xa dặm ngàn
Hàm ân thụ hưởng ngày càng
Đổi thay cuộc sống nhẹ nhàng hơn thêm
Có đi khắp cõi nào quên
Ngôi nhà lợp lá trên nền đất thô
Liếp phên trống trải cơ hồ
Ngó ra thấy cả tiền đồ hiển nhiên
Diệu kỳ đãi ngộ người hiền
Qua cơn binh lửa triền miên tháng ngày
Chị anh em gái em trai
Đã không mất mát không ai chuyện gì
Phải chăng ơn đức tu trì
Bàn tay mầu nhiệm Từ Bi độ đời
Nay từ nơi cõi xa xôi
Nhớ về huyết thống nhớ hồi lao đao
Trên nhường dưới nhịn cùng nhau
Tôn ti gìn giữ máu đào luôn tươi
Tạ ơn từ đó nên người
Làm cây đứng thẳng giữa đời nhiễu nhương
Trái hoa chung một cây vườn
Đệ Huynh Tỷ Muội tình thương chan hòa
Ơn tình Thủ Túc đậm đà
Hành trang có được chăng là hy sinh
Sướng vui biết mấy gia đình
Cháu con dâu rể giữ gìn kỷ cương
Thẳng ngay gầy dựng đời thường
Cánh chim di trú tìm đường hướng bay
Tặng niềm kiêu hãnh quý thay
Giấc mơ tiếp nối lâu nay tưởng chừng
Tuổi già chi xiết vui mừng
Ngồi nghe danh xướng tưng bừng mũ tung
Trì kiên vượt dốc điệp trùng
Hãnh diện thay chẳng vướng vòng chê bay
Đến đây như kẻ trắng tay
Đã không mong ngóng của ai tế bần
Nay còn giúp đỡ người thân
Bạn bè hoạn nạn đang cần xoa đau
Đã không tự ỷ làm cao
Noi đường lương thiện đã bao nhiêu đời
Ơn mang sâu nặng một người
Đưa tay nâng đỡ sắp rơi giữa đường
Nguyện lòng ghi tạc cốt xương
Môn đăng hộ đối chẳng thường so đo
Ơn ngang thầy độ qua đò
Cảm hoài nghĩa cữ giúp cho lúc cần
Nói sao hết được lòng nhân
Và bàn tay nghĩa bao lần về sau
Gặp thời biển hóa nương dâu
Nay thân ly xứ hằng cầu nguyện cho
Viễn du miền chẳng âu lo
Vì chưng nhân đức thành pho sách dày
Con đường đi đến hôm nay
Nhờ công vun vén bàn tay tuyệt vời
Thủy chung chung thủy một đời
Không màng vách lá tiếng cười thị phi
Sang giàu công hạnh dung nghi
Gặp Trần Minh.... gã Trương Chi khác nào
Tiểu Thơ thang vợi vời cao
Bằng lòng bước xuống gởi trao duyên tình
Bằng lòng chấp nhận bấp bênh
Như bao thiếu phụ thời chinh chiến dài
Kê vai gánh cuộc trần ai
Gánh nhà tan gánh năm dài biển dâu
Xa quê canh cánh niềm đau
Lạc quan làm tựa vượt bao đoạn trường
Bằng lòng chấp nhận quê hương
Lạ từ ngôn ngữ phố phường cỏ cây
Chung bàn tay gắng dựng gầy
Nhìn đàn con cháu mà khuây khỏa lòng
Nghĩ về có có không không
Trắng tay mấy lượt lớn ròng chơ vơ
Một hôm trong cuộc tình cờ
Cuối đời lại lạc vào thơ lúc nào
Trầm dòng sông ý thanh tao
Gió thanh ngôn ngữ vá hao hư đời
Lá hoa thượng uyển rong chơi
Vườn riêng thắm sắc rạng ngời lưu ly
Thông thường trước cuộc hành di
Ngoái nhìn khắp lượt những gì đã qua
Nghĩ rằng đời chẳng do ta
Bàn tay xếp đặt từ Tòa Thượng Thiên
Làm xong trọn vẹn lịnh truyền
Lên tàu về lại nơi miền xa xưa
NhàQuê
2011 - 2013
<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<
Đi & Ở
Biết đến giã từ, bạn tiễn ta
Món ngon vật lạ có chi là
Nửa chai rượu đế vừa mua chịu
Khô nướng cơm chiều mới nhín ra
Từ độ xứ người lê gót nhói
Thường khi thức giấc buốt về xa
Cố hương mù tít nghe gần lắm
Đứng cạnh trái tim, rất mượt mà
.
Tên kêu từng đứa bước vô tù
Cứ nghĩ lần nầy sẽ vạn thu
Ngầm tiễn dúi ta ve rượu gốc
Dặn thầm cất kỹ chút quà như
Rượu thần theo bước qua muôn khổ
Linh dược cạnh bên thế mẫu từ
Chút rượu hà nàm nhiều trại chuyển
Tấm tình trong đó có vơi ư !
.
Lê lếch thân tàn về cố xứ
Đời nầy đã thật sự sang trang
Thân sơ nháng thấy từ xa tránh
Giòng họ xem như chẳng buộc ràng
Mới đó mà nay ta đã mới
Rất ngu đần cũng rất lầm than
Cứu thân luôn cứu đời con cháu
Viễn xứ, dư đồ ta vẫn mang
.
Chưa qua suốt hết đoạn đường trần
Đi Ở hợp tan biết mấy lần
Bất chợt ngưng mưa bừng nắng hửng
Thình lình sóng cuốn nước trôi phăng
Phàm trần Đi Ở đâu mình tự
Tạo Hóa sắp bày định kiếp căn
Thủ diễn trọn vai thôi bước xuống
Ngộ ra Đi Ở chẳng băn khoăn
NhàQuê Oct 17, 2006
>>>>>>>>>>>>>>
Nói Với VÔ ĐỀ
Ta đem hạt giống nghịch mùa
Gieo lên đất bạc giữa trưa muộn phiền
Ngồi chờ phép lạ phép tiên
Nứt trong kẽ đất nhú tiền kiếp nhau
Ta đem cọng tóc ngọt ngào
Chẻ hai ràng rịt mảnh nào phôi pha
Ngồi chờ vạt nắng trổ hoa
Bóng râm rớt xuống vai ngà phía không
Ta đem tất cả mặn nồng
Xếp thành một dãy nơi sông hững hờ
Ngồi chờ đêm thắp mộng mơ
Ngày đang hóa thạch rừng chơ vơ buồn
Ta đem nước trở về nguồn
Làm vui cổ tích giữa muôn bất ngờ
Ngồi chờ trăng rọi cõi thơ
Hồ như đâu đó hoang sơ đang mùa
Ta đem trang giấy đã xưa
Ra phơi con chữ còn chưa nhạt nhòa
Ngồi chờ đâu đó hai tà
Từ trong trí tưởng hiện ra bất ngờ
Ta đem từng hạt ngu ngơ
Rải đều diện tích hoang sơ chưa từng
Ngồi chờ nhặt trái rưng rưng
Hồn nhiên rớt xuống từ tầng không như
NhàQuê Sep 01, 2016
0000000000000000
NÓI VỚI CHÁU
(Amy Tran, Emily Nguyen, Annie Tran, Michelle Tran, Kevin Tran, BachViet Tran, YenLinh Tran, AnhThu Tran)
Các cháu Miền Nam đã vào lớp mới
Đông Bắc tuần sau sẽ lại đến trường
Đầu tháng hàng "Back To School" miễn thuế
Trẻ vui mừng ... Thu phía trước vàng ươm
Khi mỗi sáng phải dừng nhường xe buýt
Nơi trạm chờ ... áo thẳng nếp thơm tho
Sân bỗng vui cùng tiếng cười đây đó
Cứ mỗi mùa ... ta hỏi ... thực hay mơ
Đúng là thực chỉ nơi nầy mới có
Là con người chăm quí tự bào thai
Là cây non có Nước và Đất tốt
Hỏi làm sao không lớp lớp nhân tài
Cũng có lần muội ngu lầm tin tưởng
Lẽ công bằng ... lẽ phải ... một quê hương
Chợt nhìn quanh bao nhiêu điều thảm não
Lớp tường ngăn bít kín mọi con đường
Có đứa cháu say mê môn lịch sử
Hỏi nhiều câu ...ông cũng phải giật mình
Bởi được đọc từng trang ghi sự thật
Thế kỷ nầy mọi lẽ đã bạch minh
Con cháu hãy hàm ơn miền tá túc
Được sống nơi và được làm Người
Mỗi buổi sáng thấy mình là Nhân Loại
Nhớ nguyện cầu ... được vậy ở một nơi
NhàQuê Aug 24, 2015
+++++++++++++++
Nói Với Mùa XUÂN
Nầy em ... có phải em Xuân hỉ
Bảy chục năm hơn vẫn gặp thường
Đã bốn mươi lần em kiểu cách
Làm ta mấy lượt buồn vô phương
Đưa tay nhúm một chùm hoa tuyết
Màu trắng tinh khôi đẹp tuyệt vời
Tuyết ghé thăm ta vào mỗi dịp
Khi Xuân quê cũ đã ngàn khơi
Cũng có cúc lan đủ huệ quỳnh
Cũng đào tu-líp đẹp lung linh
Gốc nguồn đâu đó xa xôi lắm
Mỗi một khoe khoang nét diễm tình
Ngẫm ta độ tuổi lớp già nua
Trôi tấp vào nơi đẹp bốn mùa
Tuyết trắng vẫy chào hoa hé nụ
Là lần hồi tưởng những Xuân xưa
Dù em quấn quít nơi đài các
Chẳng có chút nào đoái tưởng ta
Nhưng mỗi một lần em dạo bước
Ta mừng tuổi mới ... ngoảnh đường qua
Nầy Xuân ... thông lệ thuở cha ông
Trời đất sanh em .... ta cháu Rồng
Theo nếp tiền nhân còn để lại
Chào Mừng Năm Mới Chúc: HANH THÔNG
NhàQuê Feb 19, 2015
.
Nói Với Mùa HẠ
Bây giờ bên ấy nóng quanh năm
Xưa lúc nực giông mới thấy hầm
Ngột ngạt nay len từng kẽ lá
Người xa chỉ biết xẻ chia thầm
Chào em đến sớm Hè Đông Bắc
Đã dặn dò Xuân tặng hết hoa
Để lá xanh cành ... muôn nụ điểm
Chiều nghiêng đổ bóng thật hiền hòa
Rót xuống nhân gian chén rượu nồng
Tân khoa tung mũ rợp tầng không
Rạng ngời mơ ước ngày vào cuộc
Vườn lại thêm hoa ... những cánh hồng
Chuẩn bị cho Hè cả tháng qua
Từ quê di trú trở thành nhà
Đông Tây Nam Bắc dù muôn dặm
Thông lệ xum vầy con cháu xa
Mỗi khi tưởng nhớ về Hè cũ
Khi phượng đầu mùa lác đác bông
Từ giã thị thành đâu hứa hẹn
Khai trường có trở lại hay không
Tuổi trẻ thời ta như thế đó
Giữa hai lằn đạn vãi vào nhau
Đêm nằm ngủ cạnh bên hầm trú
Con chữ thấm vô đã nát nhầu
Nên Hạ riêng ta đủ dáng hình
Có khi rạng rỡ ánh bình minh
Cũng từng u ám mây che khuất
Cuối cuộc đâu ngờ Hạ rất xinh
NhàQuê May 12, 2015
.
Nói Với Mùa THU
Sáng ra lá Hạ hỏi thăm nhau
Vừa mới đêm thôi ... ủa lạ nào
Ai rưới màu gì lên áo nhỉ
Ngẩng đầu Thu đã đến trên cao
Chưa gặp mà ta hiểu rõ nhiều
Rằng em thanh sắc biết bao nhiêu
Ví đời qua đỉnh vào quanh mới
Còn để tầng cao nét diễm kiều
Có lần kỳ ngộ đến như mơ
Ờ phải ... nhờ em nảy ý thơ
Tập tễnh gieo vần ca ngợi lá
Đưa ta qua những ... lạ không ngờ
Cứ gần tháng Chín ta thầm đọc
Hay quá ... bài văn buổi nhập trường
Từng chữ thấm vào trong trú ngụ
Kết thành Thu đẹp biết bao thương
Trời đất sanh ra đủ bốn mùa
Quê xa chỉ có nắng và mưa
Chừng ta được ngắm em đi tới
Lộng lẫy hơn nhiều tưởng nghĩ xưa
Rằng em đem cả niềm hy vọng
Rằng vẽ tương lai bước xuống đời
Rằng lúc thăng trầm đem kiểm nghiệm
Rằng đà viên mãn cuộc rong chơi
Mỗi mùa mỗi vẻ mỗi màu riêng
Tiềm ẩn siêu siêu lẽ diệu huyền
Xin cám ơn đời lần hạnh ngộ
"Hành Trình Nhân Loại" được hoàn viên
NhàQuê July 31, 2015
.
Nói Với Mùa ĐÔNG
Tản sáng bên ngoài chen chúc tuyết
Không còn chỗ phải ... dựa cây cành
Dẫu già ta vẫn trông em đến
Làm đẹp thêm đời vốn lạnh tanh
Nhiệt đới đã lần ruồng rẫy ta
Hai mùa mưa nắng ... nửa đời qua
Từ không đến có rồi không có
Không có một nơi gọi đó nhà
Ta đến quê em buổi đầu Thu
Thương ngay mùa lá đẹp muôn màu
Thương ngày trường mở ... xây mơ tiếp
Ta thấy đâu cần đâu nữa đâu
Quê em từ nhận ... ta lê thứ
Mấy chục năm rồi đã dưỡng nuôi
Xuân-Hạ-Thu-Đông đều ấm áp
Đòi chi mà nghĩ tới di dời
Sáng ra hé cửa ngắm nhìn xem
Đã nõn nà .... càng lộng lẫy thêm
Thanh thoát xiêm y tôn vẻ quí
Đông thành vô vị nếu không em
NhàQuê Jan 24, 2015
(Trích trong thư viện của Việt Nam Thư Quán
*****.
SÁNG ĐỌC THƠ SƯU TẦM:
.
THU CHÍN RỘ
.
Thu đang hồi chín rộ
Muốn đứng lại nhìn hoài
Ước gì đêm đừng gió
Đường còn rực ngày mai
Lá bay bay chầm chậm
Hình dung dáng nghiêng chờ
Đưa hai tay ra hứng
Gom màu sắc vào thơ
Nhắm mắt đi ... tưởng tượng
Tiếng bước đến thật gần
Giọng khẽ nghe vừa đủ
Còn thích mùa Thu không
. .......
.
Chắc vài hôm nữa Thu sẽ rộ
Một tháng mười nào đó trở về đây
Những chiếc lá lại khoe nhau duyên dáng
Nhớ hay không mùa vẫn thích như vầy
Bởi mùa ấy xa mà gần như thể
Quẩn quanh bên nhắc nhở riêng mình
Cùng đón nhận nơi tìm về thất lạc
Khi trăng ngà cũ kỹ bỗng lung linh
Giờ mùa Thu có đôi phần sương lạnh
Bởi một người mơ tưởng một vùng cao
Ở nơi đó chắc vui hơn không nhỉ
Thu nơi đây bỗng úa .... lạ thế nào
Trích đoạn trên NET
.
MƯỜI NĂM
.
Mười năm từ tiếng gõ
Vuông cửa khép mở ra
Ngày vườn thơ trổ nụ
Ngăn đời ngát hương hoa
Mười năm dài không nhỉ
Chắc là không ... là không
Sông quê luôn bồi lở
Sông thơ giữ nguyên dòng
Mười năm và hai phía
Cầu sao nối đôi bờ
Hỏi cánh chim có mỏi
Cánh gầy vẫn đan thơ
Mười năm Xuân rồi Hạ
Vàng Thu tiếp nối Đông
Một tháng Mười cổ tích
Tháng Mười ghi vào lòng
Mười năm mùa thơ ghé
Gởi nụ búp ngàn năm
Mười năm ... ngàn năm nữa
Hương kết tụ âm thầm
Mười năm lần tay đếm
Có giận hờn gì không
Nói không ... không không đúng
Có ... có để càng nồng
Mười năm gì thay đổi
Bước nhỏ xuống phố phường
Ánh sáng nào lấp lánh
Bằng được lời dễ thương
Mười năm có một lần
Ghé qua vùng mong nhớ
Vòng tay quàng thiết thân
Phút giây ngừng đọng lại
Mười năm và hiện tai
Thương quá từng sớm hôm
Ước gì trong tầm với
Đẹp vô cùng hoa đơm ...
Mười năm và tháng Mười
Đan gởi phía ngày vui
Có riêng ... mà chung một
Từ nhau bỗng thành lời
...........
(Trích đoạn trên NET)