Đọc thơ NhàQuê

.
Mùa Vu Lan
Mùa Vu Lan đọc bài thơ về Mẹ
Nét đan thanh vẽ lại đấng mẫu từ
Cách xa nhau mù khơi bao hải lý
Mắt ta rưng lời nói hộ dường như
Mỗi một thời bao lời ca dâng Mẹ
Đời qua thêm nghiệt ngã khắc khe nhiều
Ơn thọ hưởng càng cao dầy chất ngất
Chưa có gì đền đáp được là nhiêu
Lẽ tử sinh kiếp người hằng vẫn biết
Phút chia ly ai cũng tới bến bờ
Trong huyền diệu nhiệm mầu nơi cõi vĩnh
Vọng thân yêu đâu đó dõi mắt chờ
Trần thế nầy bước đường còn dài ngắn
Trong thâm sâu gương lộng đấng sanh thành
Lòng thanh thản nối nẻo đường công đức
Một mai xong ... ta cất bước nhẹ nhàng
NhàQuê 2007
00000
Vĩnh Biệt Trưởng Huynh
Từ xứ xa dâng ba lạy tiễn
Đưa gia huynh giã cõi Hồng Trần
Rời Dương Thế thảy người hằng mến
Đến Nhược Bồng người thảy quý trân
Nấm đất mẹ giùm ôm nhục thể
Khói hương đăng tỏa rạng từ nhân
Chia tay nào chẳng làm thương cảm
Vĩnh biệt nhau sầu đến vạn ngần
NhàQuê Nov 16,2006
000000
Cậu Mầy
Chị mồ côi mẹ
Ba chắp nối Má sanh tôi
Cùng lớn lên trong căn nhà chật chội
Nhưng thương yêu lại rộng khôn cùng
Ngày tôi về thăm
Chị kêu được Cậu Mầy rồi khóc mướt
Làm tôi cũng chẳng hơn gì
Đứa cháu đứng nhìn ông nội
Không giống thường khi
Chị cõng em và dắt tôi chạy giặc
Tận Bến Đường Tắt** bìa rừng
Ba Má còn ở trên đồng
Dặn trước cứ theo bà con mà trốn.
Nghe tiếng hú Cành-Nông
Đâu kể thân mình
Chị vội che hai em mếu khóc
Thời của chị đâu có trường mà học
Nên chi chị chưa khỏi i tờ
Chưa đọc thông vần ngược
Sách sử thường rất ít vần xuôi
Thế mà chị tôi
Suốt đời với tôi gương sách quý
Lâu lâu gởi tiền quà chị
Khi tôi về chị mở vẫn còn nguyên
Chị nói bên nây khi nào nhớ Cậu
Lấy ra coi rồi khóc hồi lâu
Chị còn hiểu xứ nầy:
Cậu Mầy không sống nổi đâu
Chị em mình xa nhau là phải
Đêm đêm chị van vái nguyện cầu
Bên xứ lạ em phật trời phò hộ
Huời đặng bằng an
Đừng rề rề như hồi nẵm
Thuốc Bắc thuốc Nam
Chị đi hốt mòn đàng
Tôi đầu cúi, ngậm ngùi
Nghe chị tôi, người dốt nói...
Ngày tiễn tôi chị biết Sài Gòn lần thứ nhất
Một bà già quệt nước mắt ngoài phòng cách ly
Tối hôm trước bữa ăn có người hầu rót nước
Chị ngại ngùng cứ khều hỏi người sắp đi
Tiện nghi nào cũng lạ ...
Thương chị quá, chị ơi
NhàQuê 2006
** Bến Đường Tắt: Bến ghe xuồng, có rạch nhỏ gần nhất thông ra biển.
Hiện vẫn còn, thuộc xã Tân Thủy, Ba Tri, Bến Tre.
000000
Gói Thuốc
Buổi chiều im ắng chuông ai bấm
Một gói hộp vuông bưu điện giao
Địa chỉ quê nhà trên góc trái
Chưa mở gì trơn nước mắt trào
Sao không nghe lời anh căn dặn
Chẳng muốn lụy phiền thuở chân xa
Từ lúc xuống thuyền làm lá mục
Đã xác vô hồn xứ người ta
Một lần nói chuyện em gặng hỏi
Giấu quanh anh ngượng miệng nào quen
Bịnh căn chưa thấy đâu trầm trọng
Người thân lo lắng thiệt sanh phiền
Nhiều năm rồi đó cô mầy hỡi
Một thân lo lắng phía nhà chồng
Giỗ quảy bên mình em xuôi ngược
Ngoại xa Bảo Thuận nội Giồng Bông
Sáng nay đi bộ như thường lệ
Lòng cứ miên man nghĩ kiếp người
Nỗi đau nhân thế còn dằng dặc
Sâu hoằn chưa có chút dịu nguôi
Em bám ruộng đồng theo cây lúa
Chân phèn dám lội tới kinh đô
Tấm áo quê mùa thương đứt ruột
Anh nghe trí tưởng cứ mơ hồ
Ốm đau tuổi tác lẽ thường tình
Có sinh có tử chuyện phân minh
Đời anh mang tiếng người ăn học
Đâu sánh lòng em tỏa hương quỳnh
Thuốc nầy chưa biết hiệu nghiệm không
Sao như hơi ấm khởi dậy lòng
Hạt thuốc hàm ân miền Đất Tổ
Nguyện cầu đã vượt biển mênh mông
Tên thuốc lạ tai xứ văn minh
Sâu trong tiềm ẩn những nghĩa tình
Cầm lên tưởng tượng đang qua rạch
Lội giữa đôi bờ kiếp nhân sinh
Nếu được tỉnh hồi vào lúc đó
Chống tay gượng sức thể như thường
Bốn phương trời đất anh thầm hứa
Tự trở quay đầu hướng cố hương
NhàQuê 2008
(Tặng bào muội Trần Thị Nhơn &
tế đệ Lê Văn O, Út O, Giồng Trôm Bến Tre)
000000
Chị "Cậu Mầy" Và Em
Xưa chị cõng Em chạy giặc
Nắm tay chị dắt tôi cùng
Ngày nay phương trời tôi lạc
Em còn chị ... phút lâm chung
Em đi về nơi xa thẩm
Hình dung gánh gióng Má chờ
Thúng tre đan tình mẫu tử
Mỗi đầu mỗi đứa ngày thơ
Lời cuối Em kêu Má ! Má!
Với tay qua cõi vô hình
Hơi thở trần gian trút cạn
Chị ngồi vuốt mắt cầu kinh
May sao tiện nghi thời đại
Được nhìn Em nói đôi lời
Quê nhà bên kia xa tít
Tôi nghe lòng nghẹn chơi vơi
Em giờ nợ trần giũ sạch
Mang mang trở lại cõi xưa
Cầu chú "đồng nhi" thuở nọ
An vui lạc cảnh bốn mùa
NhàQuê Jan 22, 2013
>>>>>>>>>>>>>>>>
Điếu Văn Tiễn Bào Đệ TRẦN BÁ PHƯỚC
(9 Bá)
Điếu Văn
Lẽ đất trời
Có sanh có tử
Hết hợp lại tan
Biết là thế
Phút chia ly đôi ngã đôi đàng
Tình cốt nhục muôn ngàn thương cảm
Nhớ thuở xưa trên vùng nắng rám
Đệ huynh tỷ muội vách lá quây quần
Ba Má nghèo ... khổ cực trần thân
Lúa hai mẩu chỉ mùa nước ngọt
Chẳng mảnh vườn trồng trọt
Không đất cắm hoa màu
Mò cá rạch sâu
Cào nghêu cua biển rộng
Giữ nhân đức làm giềng mối sống
Lấy thương yêu đùm bọc xây đời
Ngọn lửa nung chảo muối sục sôi
"Kim Cương" mặn thấm từng da thịt
Bữa cơm cá ít
Rau đậu lại đầy mâm
Dù ba mươi hay những trăng rằm
Theo hướng thiện cùng thôn lân hòa hợp
Giữa như thế Em thôi trường lớp
Nhận lấy hy sinh
Gánh lên vai nặng chất cho mình
Bước ra đời tuổi chưa đủ lớn
Lửa đạn chập chờn
Tiếng bom xé gió
Sống làm sao với làng xóm nhỏ
Chân phèn nâu... áo vá vô thành
Năm năm xa quê
Làm mướn làm thuê
Qua đủ thứ nghề
Bằng sức cần lao... bằng nguồn nhân lực
Chiến tranh kết thúc
Hồi hương trở lại ruộng đồng
Của ít người đông
Lại lần nữa tha phương cầu thực
Phải chăng bao đời nhơn đức
Qua chiến tranh không mất mát điều chi
Nhiều ít những gì
Xin gọi chung là trái ngọt
Đàn chim non nay lên tiếng hót
Khoe sắc khoe màu
Anh em mình giờ tuổi đã cao
Suy ngẫm lại ... không gì hổ thẹn
Đời mình vun vén
Sống thác ân ban
Lẽ xưa nay lấy vậy tâm an
Lòng thanh thản lên tàu tách bến
Muôn vàn thương mến
Mất mát vô biên
Hẹn rồi đây cùng đến một miền
Vất gánh khổ đau ... đời đời miên viễn
Xa xôi vạn dặm
Khó nỗi chim bay
Gởi tấm tình nầy
Trưởng Huynh
Ai Điếu!
,.,.,.,.,.,.,.,.,.,.,.
Chương Một
Nơi sống gởi ngày dài đông đá
Đôi tháng hè nắng lửa cháy da
Thu gió cuốn lá vàng hỗn loạn
Xuân chỉ tuần búp nở thành hoa
Trời trong xanh nơi nầy có khác
Không vút cao thăm thẳm như là…
Con sông chảy hình hài giận dữ
Đổ ra khơi biển xẩm ngoài xa
Thức ăn uống chứa toàn kiêng cữ
Tộ canh rau phải đợi tới mùa
Bỗng vụt nhớ hàng rào trái tím
Rình phết lên má đỏ đẹp chưa!
Tay quẹt lia mỉm cười không giận
Có ghét lung cũng chẳng làm gì
Bởi nếu vắng lấy ai mà liếc
Tới một ngày mất biệt là khi …
Đêm ngủ rừng thường hay nhớ vụng
Có biết đâu rồi chút nữa đây
Đạn bắn vãi có phần của nhỏ
Ghim thù chi vào tận tim nầy
Vạt sành vang bài ca yên tịnh
Suốt đêm nay chẳng có gì lo
Côn trùng xanh mạ non báo hiệu
Giữa đêm đen chân bước lần mò
May mắn quá giữa vòng tên đạn
Cả hai xưa tì vết trở về
Ngày gặp lại nói cười rất lạ
Tù trả xong đời vẫn não nề
Mỗi bước xa cố hương gần lại
Đứng hiền từ cạnh trái tim ta
Vẫn bao dung tấm lòng biển cả
Ánh mắt nhìn dịu mát thứ tha
Ánh mắt nói bao nhiêu trìu mến
Giữ vẹn nguyên chẳng chút hao hư
Một ngày mới trùng tu vườn cũ
Hoa tình người búp lại, dường như…
Từng nụ nở kết đan muôn sắc
Triệu hoa xinh tô điểm quê hương
Ngửa trời xanh cười khan thích chí
Bài học đầu chương một yêu thương
NhàQuê Apr 15, 2007
Tộ Canh Bài Thuốc
Cha mẹ nhỏ, ba má ta thân thiết
Thôn lân hay bà con xa không biết
Nhà hai bên qua lại thiệt... thiệt gần
Hai đứa kiếm nhau mấy lần, ngày một
Lâu lắm rồi chưa thăm lại chốn quê
Khói tỏa canh rau làm nhớ quá hề
Của một bận nồi cơm vừa ghế cạn
Nhỏ ló vô lật đật te te về
Trở lại cho tô canh còn giải dẫn
Giọng ra như thầy thuốc ở đâu rồi
Ta con chiên thành tâm nghe rao giảng
Về rau dền rau ngót rau mồng tơi...
Cũng bao thứ rau ngày xa xưa ấy
Cũng lá xanh lá tím đỏ đủ màu
Cũng thịt tôm tiêu hành quếch nhuyễn
Cũng nóng thổi phù sao khác làm sao
Bởi lần đó nhỏ líu lo cười nói
Bởi ngoài cơm chỉ kho quẹt và canh
Bởi má bên kia nhỏ ta ngồi cạnh
Bởi như rau nhờ đất ấy tươi xanh
Ta nhớ chưa lần ngỏ lời cùng nhỏ
Nơi dành cho đó ngự chỗ Thiên Thần
Như thầm hẹn giữ hoài hoài thánh thiện
Ta rời nơi và từ độ xa xăm
Nghe nói nhỏ lặng buồn không cải chánh
Ta và con của nhỏ giống hao hao
Nói sao hết nỗi lòng người tiết phụ
Chắc thuốc tương tư trong mớ rau nào
NhàQuê Jan 14, 2007
Hàng Rào Bông Bụp
Hoa "Bông Bụp" nở ngày xưa đỏ thẳm
Bên hàng rào hai đứa lối đi chung
Ta hái trước nhỏ tưởng giành nên giận
Chừng được trao răng khểnh nhoẻn cười mừng
Mỗi khi gặp loài hoa ngày thơ ấu
Tên đơn sơ in dấu đậm trong lòng
Trong khoảnh khắc tình hoài hương bỗng gọi
Một phương trời quê cũ trải mênh mông
Hớt cá lia thia cứ theo bén gót
Đá ăn, không hùn hạp cũng vui lây
Sai kiếm lăng quăng chạy đi xông xáo
Phải ta vua để nhỏ ngự cung Tây
Cũng có thể ven rừng dàn quân đánh
Nhỏ và ta nổ súng đứa một bên
Ngày tan trận một người đâu mất biệt
Mượn hoa nầy ta gởi nhỏ ngủ yên
NhàQuê 2005
Tranh Cố Hương
Làng quê ơi xin muôn vàn tạ lỗi
Chậm viết thành lời ca tụng cưu mang
Bởi dâu biển bủa sóng ...đời trôi giạt
Hai mươi năm còn chưa hết bàng hoàng
Chừng đã gói mang theo hầu đây đó
Giở ra nhìn ru nỗi nhớ chợt dâng
Mảng vô hình trong sâu từng thúc giục
Đưa quê xa vào cung bậc điệu vần
Con rạch nhỏ bao lần trầm tắm mát
Nước sữa nâu mùa ngọt những phù sa
Đậu chân lúa hóa thân đòng kết hạt
Độ vàng ươm cơn gió gợn la đà
Biển dẫu mặn vô vòng đành khuất phục
Trưa nắng hè hừng hực bốc hơi khô
Ai hiểu hết công nên viên muối trắng
Có phải đâu nước lã khuấy nên hồ
Trai gái quê nghèo da nâu chân đất
Guốc dép làm ngượng nghịu có đôi khi
Bẳng một dạo xóm trên và xóm dưới
Thành bà con chú bác thím cô dì
Cổ Thụ ngả hồn còn luôn phảng phất
Ngẩng đầu trông về phía biển xa xa
Đợi từ khơi từng đàn thuyền rẽ sóng
Vẻ no nê hướng về lại bến nhà
Như thế đó thật đơn sơ mộc mạc
Đã bao đời rất ít những đổi thay
Dù sống chỗ nhiều danh lam thắng cảnh
Tranh cố hương chấm phá đẹp khôn tày
NhàQuê Mar 17, 2010
Con Lộ Đất
Em kể lại tôi nghe
Con đường xưa bây giờ tráng nhựa
Vẫn vắt ngang qua mấy ấp quê mình
Những cây cao cây còn cây đà đốn
Nhìn lạ làm sao!
Trong ký ức một mình tưởng lại
Con đường làng cát nóng vuột da
Tôi thằng bé chân trần đi học
Băng qua nỗng cao khổ ơi là
Chạy từ đoạn một
Đầu trên kia có miễu Bà Bèo
Phía nọ giáp làng bên Giồng Nần, Đục Mộ
Người ở xa biết làm sao nhớ
Riêng tôi quen như từng ngón tay mình
Chia phe phục kích
Đi học sớm chun vô bụi núp
Đợi tụi nó ngang nhảy ra hù
Mới vô trường đà trèo lên một bậc
Sách chẳng nói nhất quỷ nhì ma đó ư
Đường thêm ma nữa
Con ma giờ đây nhớ thương đường cũ
Đêm chiêm bao đi lại bao lần
Vẫn y nguyền từng chùm cây dại
Nhàn hạ trỗ hoa đâu chờ Xuân
Tôi thằng bé chân trần
Ước bỗng làm hạt cát!!
NhàQuê Feb, 2006