Tháng Tư Buồn: MÌNH ĐỌC THƠ MÌNH

Nói Với Đầu Gối
Hãy ngồi xuống đấy nốc chai rượu nè
Từ từ ta kể hết cho mà nghe
Ai có thù ta ...ta coi đồ ngốc
Theo đóm ăn tàn ... dù lọng phò che
Ta nói ra điều ... nhiều người giấu giếm
Là ta đã từng quét chợ cào mương
Đào kinh phá rừng ... độn rau cỏ dại
Từng mặc áo tù ... rồi tự xót thương
Là ta một thời làm thầy dạy học
Chữ nghĩa không nhiều ... nhưng tận lực tâm
Từng bị học trò sau lưng gí súng
Bởi ta không như ... bởi chúng đường lầm
Ra lịnh lên xe ... bạn xưa áp giải
Chắc nó cười thầm ai biểu mầy khôn
Học giỏi làm chi bây giờ tù tội
Ngẫm nghĩ sự đời ai như ta không ?
Có đứa học trò ... ta coi tử đệ
Nay giữ chức gì: Quản Lý Trại Giam ??
Ta thầy đứng nghiêm: Xin trình cán bộ
Ta Cải Tạo Viên ... báo xong việc làm
Nầy cầm chai lên ... uống cho mút chỉ
Có tao với mầy ... ngoài chẳng có ai
Nhưng cho chắc ăn nói thì nho nhỏ
E chúng mà nghe ... ghé phá mồi hoài
Nổi danh ngang xương tài ba văn võ
Tay ôm hỏa tiễn đã gắn trên giàn
Thuốc bồi ngàn cân ngậm trong miệng móm
Nổ xịt lửa vàng ...bay tít không gian
NhàQuê
Sept. 04, 2016
,.,.,.,.,.,.,.
Vưa Đi Vừa Ngẫm
Mai sẽ xa những khu nhà mới cất
Có tường xây bao bọc khắp chung quanh
Có bảng đừng lái nhanh coi chừng trẻ
Có cỏ trồng giữ suốt được màu xanh
Sáng đi bộ chưa giáp vòng đã mỏi
Có thỏ hoang vui vẻ rượt đùa nhau
Có chim hót líu lo trong khóm lá
Có người ngang thân thiện vẫy tay chào
Người khách lạ vừa đi vừa suy nghĩ
Bốn mươi năm có đủ cuộc hoàn lương
Người với người nhìn nhau không ngờ vực
Biết chừng nào trùng tu được yêu thương
NhàQuê Oct 17, 2014
################
Nổi Khùng
Ngược dòng trở lại Tháng Tư xưa
Qua những đoạn trường số đẩy đưa
Yên ổn đời thường lòng khó ổn
Vết thương lâu lắm tưởng như vừa...
Mới biết những gì đều có thể
Vá lành... riêng chỉ mảnh tâm can
Đi qua bao khúc đời lừa mị
Mới thấu... niềm đau gánh phũ phàng
Nầy hãy... cho ta một bữa khùng
Như người cõi khác nói lung tung
Có rơi xuống thác từ cao độ
Mới thấm cùng chung máu Lạc Hồng
NhàQuê 30-04-2011
Cuối Đời Cảm Nghĩ
Ngày rời bảng phấn ba hai tuổi
Thấm thoát tròn trèm bốn chục năm
Sóng bủa thuyền mành xiêu lạc bến
Phương trời cố quận quá xa xăm
Nhiều đêm mộng mị lạc về nơi
Đã gởi thanh xuân góp với đời
Cuối giấc hoang mơ còn vẳng tiếng
Vui cười rộn rã dưới sân chơi
Vài lần trở lại chốn quê hương
Lạ lẫm trường xưa lạ phố phường
Cổ tích mười năm miền chữ nghĩa
Ghi thành nét đậm đến thân thương
Tự ví xe đời ghé những ga
Thong dong bước xuống trở về nhà
Vòng quay thất thập chiều thiên định
Đã trọn vai phần dọc lối qua
NhàQuê Oct 14, 2014
Đi Lạc
Tới ngã tư nhìn hàng phố mới
Biết mình đã lạc trên quê hương
Phần tư thế kỷ đâu xa lắm
Mà sao ngớ ngẩn đến lạ thường
Nhắm mắt định thần trong phút giây
Cố tìm cổ tích sót đâu đây
Ta như đang giữa khu đồng bóng
Khoác áo đủ màu tranh múa may
Ta hỏi thăm ta... xem ai biết
Trả lời... ngôn ngữ khác không ngờ
Rút ra tờ giấy làm sấp ngửa
Rồi đứng bên đường hát ngu ngơ
NhàQuê 02-08-2011
Đất Lành Chim Đậu
Thường hay kể chuyện về một nơi
Hè sang biếc lá tận chân trời
Thu vàng đỏ tím ...nhiều hơn nữa
Đẹp khác đâu tranh...đẹp tuyệt vời
Từ cây trơ trọi mùa Đông giá
Tuyết đóng thành băng kết thủy tinh
Ánh nắng mùa Xuân bừng một sớm
Sáng ra đất mỉm nụ cười tình
Nên hay gọi đó chốn Thiên Đường
Đời sống an lành nếp kỷ cương
Ra phố gặp chào như bạn hữu
Lời đầu bập bẹ... tiếng yêu thương
May mắn làm sao đến xứ nầy
Quê mình đố kỵ nghĩ buồn thay
Ban đầu chán cảnh thân vong quốc
Giờ cảm thâm ân ...giúp được vầy
NhàQuê 04-03-2011
0-0-0-0-0-0-0-0
TA ĐANG Ở ĐÂU VÀO NHỮNG NGÀY NẦY
(Viết nhân Ngày Sep 11 ...)
Như sáng nay định không viết gì lên Facebook
Dành để ngẫm suy ôn lại những niềm đau
Không chỉ riêng ta mà nhân loại
Để thấy man di đến mức độ nào
Từ thuở má sanh ra ... còn chưa nói sỏi
Một cõi Âu Châu vạn vạn người
Bị lùa vào phòng hơi ngạt
Bạo tàn rồi phải tiêu tận dĩ nhiên thôi
Tưởng đâu nước Việt ta qua loạn lạc
Hai miền phúc lợi mỗi tiến thăng
Đất mẹ quê hương sánh vai cùng bốn biển
Lòng dạ gươm đao ... cuộc chiến mới tương tàn
Có người nói rằng mưu cao trí lược
Mới dốc quân cuồng sát Tết Mậu Thân
Ngày thiêng liêng hứa hẹn nhau ngưng bắn
Thật ngẩn ngơ ngã dưới đạn thù hằn
Mức khủng bố nâng lên nhiều cấp độ
Rìu búa đập đầu ... mã tấu chém ... dìm sông
Đốt giai đoạn qua .. lựu đạn địa lôi gài ... đặt mìn bom plastic
Kẻ sát nhân gớm ghiếc gọi anh hùng
Ngày Tết đó ... ta mới tròn hai tuần lính
Đã nếm mùi trận mạc giữa thành đô
Chưa thể tưởng ... bạn ngồi sát vai gục xuống
Nam Bắc anh em ý niệm trở mơ hồ
Có một khoảng hòa bình chưa ráo mực
Đã xua quân tràn khắp ... lại đao binh
Càng lớn hơn.... càng thêm khốc liệt
Cầu gãy ngang nửa nước lại đắm chìm
Trưa hôm đó ta thấy có gì rất lạ
Không phải vì tóc vừa hớt ... mới tinh khôi
Ta dửng dưng trước dòng người tranh mua sắm
Đêm ta nghe đập cửa ... âm thanh báo hiệu xong đời
Cái chết đến thật là từ tốn
Đủ kiểu trò tới tận mười một năm
Những nhát thù hằn bầm qua xẻ lại
Dưới lằn roi vu khống .... ta lịm dần
Ta hoài nghi đức tính con Mẹ Âu Cơ trong sách vở
Tới giờ nầy ta chưa trùng tu được niềm tin
Ta cảm thông với những ai chối là dân Việt
Ngôn ngữ bậc chăn dân nghe đã rùng mình
Không phải mình tạ .... cả địa cầu sửng sốt
Lại kiểu giết người ... tàn bạo thậm dã man
Kể từ đấy bất trắc khắp nẻo đường rình rập
Khủng bố nay ...khủng bố cũ ...thú một đàn
Sáng hôm đó ta đang làm gì nhỉ
À nhớ rồi nghe phòng cạnh... gọi ta sang
Ta dừng máy rồi cùng theo tin tức
Nước Mỹ bị tấn công ai nấy bàng hoàng
Chiều lái về .... ta như người mất trí
Cảm trên đường ai cũng giống như nhau
Qua màn ảnh New York trùm tang tóc
Khói lửa nung hai cao ốc quỵ nhào
Nghĩ đạo lý dẫn con người hướng thượng
Đấng Tối Cao chỉ là một mà thôi
Lẽ gì đâu sanh lòng thù nghịch
Vết thương đau nhức nhối .... khó phục hồi
Bảy mươi năm dài .... đã nghe đã thấy
Đã biết nghĩ suy .... đã thọ khổ nàn
Đã trầm tĩnh ... lau chùi cân đa dụng
Và ta đem cân thử sự đời đang
Đầu bên nầy ta đặt ba năm làm lính
Ba năm tù ta bỏ lên phía kia
Cây kim chỉ vào vạch ngay chính giữa
Nếu gọi trả vay ...ta sòng phẳng đó nghe chưa
Ta phóng khoáng .... bỏ tám năm quản thúc
Không kể thêm những hệ lụy theo sau
Bởi cân ta thành hình từ lương tâm ... lý trí
Cân được thời gian ... màu sắc .. bất kể thứ nào
Khủng bố chẳng khác chi nhận mình yếu kém
Một trăm năm (1917) kể từ lúc manh nha
Nay hầu hết đã quay về lẽ phải
Thế giới ôm choàng ...nhân loại thứ tha
Thế hệ ta ... nay không còn mấy
Đã chứng nhân vật đổi sao dời
Đã đi qua nhiều cơn địa chấn
Trận cuối cùng cũng sắp gần thôi
Một mai khi ngày ấy đến
Không cần biết ta đang ở nơi nào
Ta cứ để từng hạt vui hạnh phúc
Cứ lăn dài ... lăn dài theo nếp xếp hanh hao
NhàQuê ..... Viết từ Sep 11, 2016
~~~~~~~~~~~~~
Nói Với ĐÔI BỜ
Ngày nầy hai mươi chín năm về trước
Nơi miền Đông Bắc Mỹ rất xa xôi
Cạnh Đại Tây Dương ... với ta đất mới
Chân chạm tái sinh ... trở lại làm người
Hành lý mang theo chỉ niềm hy vọng
Hạt giống tâm can gieo xuống đất lành
Gió lạnh thương tình nhìn làn áo mỏng
Và trong xách tay còn bộ cũ hơn
Mỗi năm đến ngày âm thầm ta giỗ
Tưởng niệm xác ta từng mảnh tơi bời
Nơi chốn sinh ra ... quê cha đất mẹ
Đã những hạnh thời ... hạ nhục ta chơi
Đã tới đường cùng không còn chỗ thoát
Đành phải buộc lòng ai muốn ly hương
Chỉ còn .... chia đời ra làm hai đoạn
Nửa cuối xuống thuyền đối mặt đại dương
Mạng số con người ta tin thiên định
Đặt ta nơi đâu nào thể từ nan
Ta nhỏ li ti trong toàn nguồn máy
Chiêm nghiệm vậy rồi .... thanh thản bình an
NhàQuê Sep 04, 2016
Sep 04, 1987
Ngày nầy hăm mấy năm về trước
Ta gã trung niên bước xuống đường
Dắt díu hai con qua phố lạ
Xa mù nơi chốn gọi quê hương
Nhìn quanh ngơ ngác nhiều màu sắc
Chỉ có bầu trời xanh rất trong
Hy vọng nhỏ nhoi dường hạt bụi
Vốn nhừ từ thuở nát non sông
Cố quên thương tích khắc sâu hằn
Cố vượt trùng trùng những khó khăn
Cố nén buồn riêng đêm mộng mị
Cố ươm ... rồi sẽ trái sai oằn
Cũng may hạt giống vượt lên nhanh
Thoáng chốc vườn riêng ...quả trĩu cành
Hương tỏa thơm tho tươm mật ngọt
Lớp hoa mai hậu rạng long lanh
Hôm lên bảy chục cháu con mừng
Nhấp chén nồng nàn nước mắt rưng
Có phải ước ao nhiều thế hệ
Cơ duyên xin tạ biết bao ngần
NhàQuê Sep 04, 2013
Góc Hành Lang
Chiều ghé lại cà phê Starbucks
Ngồi góc quen nhìn ngắm dòng người
Cháu nội soạn mấy tờ homeworks
Bày ra bàn vẽ vẽ bôi bôi
Dòng đời chảy qua ba thế hệ
Cuộc tang thương đưa đẩy mệt nhoài
Tiếng mẹ đẻ cháu giờ ú ớ
Ta lão già rước trẻ làm vui
Học trò nhỏ ngày xưa ông đã
Cũng viết chì bút mực cục gôm
Bìa vở cuốn… xòe tay thầy khẻ
Mực nâu xanh đốm áo bị đòn
Nhịn tiền bánh mua tờ giấy chặm
Gắng giữ cho chữ đẹp đừng nhòe
Sợ xấu quá thầy phê ít điểm
Nắn nót nhờ … ngòi viết lá tre
Nói cho mấy thể nào tưởng nổi
Học trò xưa thiếu thốn đủ điều
Nắm cơm vắt giữa hai buổi học
Qua khoảng đồng đường xá vắng hiu
Niềm vui mới bây giờ con cháu
Tiếp thay ta nối giấc mơ xưa
Hớp cà phê sáng ngời trí nghĩ
Có già nua đâu đã dư thừa
NhàQuê 2008

Mùa Học Mới
Nước Mỹ tuần sau vào mùa học
Đường cày thẳng tấp ruộng thênh thang
Hạt giống mầm ươm chờ gieo xuống
Đó đây cười nói những rộn ràng
Mầu mỡ biết bao vùng đất mới
Bén rễ vươn nhanh đến không ngờ
Cây non nguồn gốc từ nhược tiểu
Lá cành xanh mướt dưới trời mơ
Khai hoang công khó ba Thế Kỷ
Năm giống nay trồng xen lẫn nhau
Khoe sắc Nâu Vàng Đen Trắng Đỏ
Trổ hoa xinh xắn biết là bao
Chiều nay chỗ cũ ngồi góc quán
Nghĩ về thế hệ hướng tương lai
Ngẩng cao kiêu hãnh nhìn phía trước
Vững tin rồi sẽ tiến bước dài
Quê xưa hồng thủy vườn tan tác
Người người vất vưởng tìm miếng ăn
Lớp mới cây non èo uột mọc
Phải nương theo gió uốn cong oằn
Thương cho trí tuệ biết là bao
Xoáy mòn tàn lụn khác chi nào
Tài nguyên phí phạm…phân vơ vét
Tuổi trẻ còn gì để dành sau
Bàn bên ríu rít ba cô gái
Đến từ nhiều chỗ xa rất xa
Họ kết thân nhau trên đất học
Xin chào cầu chúc đẹp mộng hoa
Cám ơn xứ Mỹ cứ đến mùa
Đem nguồn hứng cảm tiếng chuông khua
Ngân vang thức dậy từ sâu thẳm
Ký ức về ngày tưởng đã xưa
NhàQuê 23.08.09
==.==.==.==.==
Xe Hiệu TBT Đời 1943
Xe nầy xuất xưởng năm bốn ba
Thì cũng như bao ... cũng phải già
Được cái giàn đồng ...xăng nhớt tốt
Phiền là gặp dốc chậm quá đa
Mỗi năm tuuôn ấp (tune-up) đúng qui trình
Bảo trì sáu tháng ... sửa linh tinh
Phụ tùng ... cơ bản còn xài được
Đề cái ...y ta nổ bình bình
Sắm rồi được chủ rất mực thương
Mỗi bước luôn theo ... mọi nẻo đường
Ai rờ ngắm nghía là có chuyện
Khóa, cốp, alarm kiểm rất thường
Lộn xăng ma giáo phải đại tu
Cả chục năm còn chạy gật gù
Lần kinh nghiệm đó làm bài học
Đúng đồ độc hại ... thứ ruồi bu
Ba chục năm ... từ đó tới nay
Nhiều đời xe mới hiện đại thay
Vì vậy cũng tìm phương nâng cấp
Nên chưa thành đồ cổ trưng bày
Nước sơn bóng loáng thuở ban đầu
Qua bấy thời gian đã sậm màu
Đôi chỗ như đồi mồi lấm chấm
Ậy ! vẻ bề ngoài ... ai quý đâu
Bảng số đã thay những ba lần
Màu vàng, màu đỏ đến màu xanh
Bảng đồng, bảng sắt rồi plastic
Chắc sẽ tới hồi bảng xi -măng
Mới khám phá là liệt số lui
Nên còn chỉ chạy tới mà thôi
Định quành lại rước vài khách muốn
Trèo lên nhúng thử cái xe tui
Tiên liệu chạy còn độ mươi niên
Tính ra cũng đáng với đồng tiền
Trẻ nhỏ đã từng đưa hoặc rước
Sẽ bước xuống đời toại ước riêng
Hai xe kết hợp chuyến du hành
Vượt chặng đường dài qua khó khăn
Móc hậu năm toa đầy hạt vọng
Tin ngày hoa trái rợp vườn thanh
Mileage tính ra quá xá dài
Mấy vòng trái đất lối chim bay
Xe Tờ Bờ Tờ ** (TBT) ngon thấy ớn
Đừng chê nó cũ: Ô Vờ May (Over Mileage) !!!
NhàQuê Apr 07, 2017
Gác Tay Lên Trán
Mài kiếm vung gươm giữ nước hề!
Nhị phân thiên hạ trấn sơn khê
Ươm Vàng mộng đẹp đời trai sẽ
Đốt Đỏ cằn khô rạng lối về
Xa mã người vui lội bộ hề!
Chào Xuân đón Tết, hữ! Đề huề
Lương khô mấy xuất hùn nhau quất
Thịt hộp vài phần bắt rượu ghê
Nước giữ không xong tù ở hề!
Non cao áo rách buốt xương tê
Đêm nghe tiếng Nước từ đâu vọng
Ngày nhớ mùi cơm ruột sót ê
Nói sống mà như chết dở hề!
Tùng phèo chữ nghĩa lạc bờ mê
Ngợm nhiều người ít thương thân quá
Thương cả nhân gian xuống hố kề
Thất quốc lưu vong viễn xứ hề!
Mài dao rữa chén đã rành nghề
Nằm co gác xép rờ nguồn gốc
Nước mắt trào tuôn buồn thảm thê
NhàQuê