Hôm qua May12, 2022, ăn cháo lòng ở Mỹ, nhớ cháo lòng Bến Tre và Ba Tri
++++++
Thơ cũ năm 2018
NỖI ĐAU CỦA NGÔN NGỮ
*
Sáng sớm ngày mai ta sẽ rời thành phố
Đi một vòng xuống miền Nam
Theo cung đường khác hơn bao lần trước đó
Có những điểm dừng thăm những thân quen
Sẽ băng qua mười tiểu bang bằng đường bộ
Dọc bờ biển trước khi theo bên nầy dãy Appalachian
Vô những đường hầm và lên nhiều cây cầu đẹp mắt
Vẫn chưa biết gì nhiều với đời ly xứ hơn ba mươi năm
Ta biết trong lòng vô cùng phấn chấn
Chờ đợi ngày nầy từ 4 năm qua
Từ khi cô cháu nội lọ lem đi xây mơ ước
Từ ngày cháu được nhận vào trường y khoa
Không tưởng nổi vươn lên từ khốn khó
Tuổi lên sáu lên năm mà chưa có một mái nhà
Chưa có nơi trú cư nào gọi là cố định
Lốc thốc chạy theo xe bà ... kéo nước mướn cho người ta
Anh Ngữ từ số không giờ thành lưu loát
Mà lại còn giỏi tiếng Tây Ban Nha
Các môn đều điểm A giữa sinh viên bản xứ
Trong mùa du học bên nước Nicaragua
Cám ơn nước Mỹ đã cho lưu dân cơ hội
Ngoài được làm Người còn được theo đuổi ước mơ
*
Vậy mà riêng ta thường buồn ... niềm đau ngôn ngữ:
Bởi trở lại cố hương sao gọi là ĐI ... mà không gọi là VỀ... hờ !?
NhàQuê May 13, 2018
