Nói Với BỐN MÙA

Nói Với Mùa Xuân
Nầy em ... có phải em Xuân hỉ
Bảy chục năm hơn vẫn gặp thường
Đã bốn mươi lần em kiểu cách
Làm ta mấy lượt buồn vô phương
Đưa tay nhúm một chùm hoa tuyết
Màu trắng tinh khôi đẹp tuyệt vời
Tuyết ghé thăm ta vào mỗi dịp
Khi Xuân quê cũ đã ngàn khơi
Cũng có cúc lan đủ huệ quỳnh
Cũng đào tu-líp đẹp lung linh
Gốc nguồn đâu đó xa xôi lắm
Mỗi một khoe khoang nét diễm tình
Ngẫm ta độ tuổi lớp già nua
Trôi tấp vào nơi đẹp bốn mùa
Tuyết trắng vẫy chào hoa hé nụ
Là lần hồi tưởng những Xuân xưa
Dù em quấn quít nơi đài các
Chẳng có chút nào đoái tưởng ta
Nhưng mỗi một lần em dạo bước
Ta mừng tuổi mới ... ngoảnh đường qua
Nầy Xuân ... thông lệ thuở cha ông
Trời đất sanh em .... ta cháu Rồng
Theo nếp tiền nhân còn để lại
Chào Mừng Năm Mới Chúc: HANH THÔNG
NhàQuê
Feb 19, 2015
Nói Với Mùa Hạ
Bây giờ bên ấy nóng quanh năm
Xưa lúc nực giông mới thấy hầm
Ngột ngạt nay len từng kẽ lá
Người xa chỉ biết xẻ chia thầm
Chào em đến sớm Hè Đông Bắc
Đã dặn dò Xuân tặng hết hoa
Để lá xanh cành ... muôn nụ điểm
Chiều nghiêng đổ bóng thật hiền hòa
Rót xuống nhân gian chén rượu nồng
Tân khoa tung mũ rợp tầng không
Rạng ngời mơ ước ngày vào cuộc
Vườn lại thêm hoa ... những cánh hồng
Chuẩn bị cho Hè cả tháng qua
Từ quê di trú trở thành nhà
Đông Tây Nam Bắc dù muôn dặm
Thông lệ xum vầy con cháu xa
Mỗi khi tưởng nhớ về Hè cũ
Khi phượng đầu mùa lác đác bông
Từ giã thị thành đâu hứa hẹn
Khai trường có trở lại hay không
Tuổi trẻ thời ta như thế đó
Giữa hai lằn đạn vãi vào nhau
Đêm nằm ngủ cạnh bên hầm trú
Con chữ thấm vô đã nát nhầu
Nên Hạ riêng ta đủ dáng hình
Có khi rạng rỡ ánh bình minh
Cũng từng u ám mây che khuất
Cuối cuộc đâu ngờ Hạ rất xinh
NhàQuê
May 12, 2015
Nói Với Mùa Thu
Sáng ra lá Hạ hỏi thăm nhau
Vừa mới đêm thôi ... ủa lạ nào
Ai rưới màu gì lên áo nhỉ
Ngẩng đầu Thu đã đến trên cao
Chưa gặp mà ta hiểu rõ nhiều
Rằng em thanh sắc biết bao nhiêu
Ví đời qua đỉnh vào quanh mới
Còn để tầng cao nét diễm kiều
Có lần kỳ ngộ đến như mơ
Ờ phải ... nhờ em nảy ý thơ
Tập tễnh gieo vần ca ngợi lá
Đưa ta qua những ... lạ không ngờ
Cứ gần tháng Chín ta thầm đọc
Hay quá ... bài văn buổi nhập trường
Từng chữ thấm vào trong trú ngụ
Kết thành Thu đẹp biết bao thương
Trời đất sanh ra đủ bốn mùa
Quê xa chỉ có nắng và mưa
Chừng ta được ngắm em đi tới
Lộng lẫy hơn nhiều tưởng nghĩ xưa
Rằng em đem cả niềm hy vọng
Rằng vẽ tương lai bước xuống đời
Rằng lúc thăng trầm đem kiểm nghiệm
Rằng đà viên mãn cuộc rong chơi
Mỗi mùa mỗi vẻ mỗi màu riêng
Tiềm ẩn siêu siêu lẽ diệu huyền
Xin cám ơn đời lần hạnh ngộ
"Hành Trình Nhân Loại" được hoàn viên
NhàQuê
July 31, 2015
Nói Với Mùa Đông
Tản sáng bên ngoài chen chúc tuyết
Không còn chỗ phải ... dựa cây cành
Dẫu già ta vẫn trông em đến
Làm đẹp thêm đời vốn lạnh tanh
Nhiệt đới đã lần ruồng rẫy ta
Hai mùa mưa nắng ... nửa đời qua
Từ không đến có rồi không có
Không có một nơi gọi đó nhà
Ta đến quê em buổi đầu Thu
Thương ngay mùa lá đẹp muôn màu
Thương ngày trường mở ... xây mơ tiếp
Ta thấy đâu cần đâu nữa đâu
Quê em từ nhận ... ta lê thứ
Mấy chục năm rồi đã dưỡng nuôi
Xuân-Hạ-Thu-Đông đều ấm áp
Đòi chi mà nghĩ tới di dời
Sáng ra hé cửa ngắm nhìn xem
Đã nõn nà .... càng lộng lẫy thêm
Thanh thoát xiêm y tôn vẻ quí
Đông thành vô vị nếu không em
NhàQuê
Jan 24, 2015