NƯỚC TA CÓ MỘT THỜI NHƯ THẾ

Tể Tướng ham vui thích đá gà
Bầy quan cặc-táp phụ cho va
Tùy tùng mũ mão mang theo bịch
Thuộc hạ nồi niêu đợi ở nhà
Bởi Ó hường tâm hay nạp lẹ
Vì Ô cựa sắc giỏi luồn qua
Kỳ nầy ! thắng bại đều no nốc
Đặc sản hầm tương nhất xứ ta
NhàQuê Sep 2007
** Gà có vãy Hường Tâm là không thật, không có loại vãy như vậy ... nói lề và lái là Hầm Tương **
.++++++
! Mời & Tiễn ...
Đốt đuốc ta tìm Bạn tận xa
Đơn sơ rượu lạt gọi rằng là
Hương xưa gợi nhớ bao tình tự
Vị cũ khơi nguồn mấy thiết tha
: Có vậy lòng thành xin tỏ rõ
! Chừng nhiêu thật ý trọn bày ra
Chung vui hãy nhớ gìn cương kỷ
Hổng phải vườn hoang múa gậy nha!
NhàQuê Dec 26, 2007
(Trong VIỆT NAM THƯ QUÁN)

Lên Đường
(Bài Thơ Tặng Lại)

Giã biệt làng quê lần đầu vượt biển
Biết cuối bờ xa thành kẻ ly hương
Trót trắng tay mơ chi đến ruộng vườn
Tạm quên hết ngẩng cao đầu gối sóng
Mười mấy năm dài chập chờn ác mộng
Nén đau thầm ngăn giọt mặn trào tuôn
Mỗi bước rời xa thăm thẳm nỗi buồn
Thấu sao được cõi lòng đang khóc nức
Đường quá khứ có khúc liền khúc đứt
Hằn dấu... in sâu từng mỗi trang đời
Thành bại hưng vong sao thoát lý trời
Nhãn tiền đó tiếc kiếp người quá ngắn
NhàQuê May 19, 2008
TRỜI THÁNG TƯ
đêm ba mươi, nhớ người ... ra ngắm biển
trời tháng tư xao xuyến kiếp tha phương
bờ cát cô đơn khao khát ruộng vườn
ưa tơ tưởng con dã tràng
trêu bọt sóng
tháng tư ơi, tháng tư rộn ràng cơn ác mộng
đường tương lai thăm thẳm mịt mù tuôn
như đêm ba mươi một tháng tư buồn
không gian lặng lẽ kinh hoàng
... ... nao nức
làm sao quên, phím đàn dây chợt đứt
để giờ đây lạc lỏng giữa chợ đời
cưu mang tâm sự rã rời
một mình ra biển
ngắm trời
ba mươi
Songthhương (Nam Kỳ Cô Nương)
- Mến tặng "NhàQuê"
xxxxxxxxxxxxx
(Trong VIỆT NAM THƯ QUÁN)

Hoa & Kiểng
Lão chơi kiểng săm soi từng gốc
Cây kỳ hình chỉ giống mình riêng
Tuổi già vui có thế nên siêng
Thích ở chỗ vườn nầy chỉ một
Phục lão ta có mắt biết nhìn
Từ hoang sơ đem về cặm cụi
Đam mê rồi khi nào đánh đổi
Những thứ kia lớp lớp đại trà
Kể từ hôm viếng vườn của Lão
Bông ta trồng chờ nở hoa thơm
Cũng bắt chước trái mùa khác tháng
Quý chỉ cần một nụ độc đơn.
Đúng phải vậy đêm nay hoa nở
Đợi cung nghinh chờ thánh giáng trần
Ngày trước mặt sẽ cười rạng rỡ
Bừng cánh xinh hương dịu lâng lâng
NhàQuê, 24-07-08
Hoa & Kiểng và lão làm vườn
Lão chẳng nói người ta cũng biết
Hoa say mê kiểng thich thầm thì
Phải đâu mới tuổi nầy chăm chút
Từ thuở xưa trồng lắm cội si
Học tỉa tót đâu cần sách dạy
Khiếu trời ban nghệ tính đầy mình
Bàn tay uốn thân rồng hóa khỉ
Nheo mắt nhìn dị dáng cũng xinh
Cây gốc cỗi u nần khuyết tật
Ngã nghêng cành che khoảnh rong rêu
Rễ ngang bướng viền quanh sân hẹp
Lão biến thành ôm cả càn khôn
Chuyện với Lão mơ màng hư thực
Thấy cuộc đời đôi lúc dễ thương
Nghe được tiếng hoa cười cỏ hát
Cả lời tình thơm mộng uyên ương
V.Đ. 24.7.08
.(Trong VIỆT NAM THƯ QUÁN)
GIÓ
Hồn của gió chuyển từ lâu ta giữ
Rừng già kia thiếu gió đứng lặng câm
Gió rong chơi qua nhiều miền mưa bão
Nay đến hồi yên ả, gió âm thầm
Gió mát rượi loang tan trầm hương quạt
Vườn rì rào theo nhịp gió cùng ca
Mấy Xuân rồi gió mơn hoa thơ nở
Bốn mùa kia có gió trở đậm đà
Gió theo gót về miền quê xinh đẹp
Hương dịu dàng giao hết gió chở đi
Gió căn dặn hãy tránh xa ô trọc
Nhiễm bao lần gió nát dạ bấy khi
Ngày nắng mới gió về vừa tới cửa
Mỉm mỉm cười môi gió hình quả tim
Dang tay rộng ôm gió đang ào tới
Gió tựa đầu lên ngực trái ...bình yên
NhàQuê Aug02, 2008