Nói Với CÓ KHÔNG

Năm xưa khi đến Mỹ
Có Thiên - Hạ cùng đi
Ba lăm năm qua vụt
Các con rày thê nhi

Ngày nầy gọi tái sanh
Gia phả xum xuê cành
Ơn trời và đất mới
Cháu con lo học hành

Đi từ không đến có
Mất mát bỏ sau lưng
Mỗi ngày niềm tin mới
Tích tụ thành mùa xuân

Giờ ta hai già một cõi
Các con đứa xa đứa gần
Có khi cả năm mới gặp
Nhưng thường điện thoại vấn an

Dấu mốc thời gian ghi nhớ
Từng trang lịch sử gia đình
Dù cho cuộc đời chuyển khác
Nào quên xuất xứ của mình .

Thảnh thơi chén trà thơm khói
Bình tâm suy ngẫm thế nhân
Niềm tin mọi đều thiên định
Chặng đường ... mỗi một ... hàm ân
Bây giờ mới độ tiết thu phân
Cảnh vật quanh đây biến đổi dần
Cả những thân quen hình cũng vậy
Thôi thì chẳng lấy để so cân

Cứ sống bình thường thật tự nhiên
Như dòng suối cạn ... sỏi ưu phiền
Mưa không đến nữa nguồn khô kiệt
Gió cuốn bay làn khói viễn miên

Ta bèn truy điệu một con sông
Bồi lở giờ đây đã đổi dòng
Con nước không như là thuở trước
Thuyền thơ nán đợi ... cố chờ mong

Một mai vô cực ráp hai đầu
Khỏa lấp san bằng những trủng sâu
Con nước bình yên nằm nghĩ ngợi
Ta hàn điểm nối xóa lo âu
Dưới chân nước chảy qua cầu
Khi trong vắt lúc đục ngầu rông rêu
Chứng nhân dâu biển đã nhiều
Lấy làm hương liệu, làm điều tự răn

Không như một cánh chim bằng
Cũng đi đây đó trên tầng an yên
Tự cho là tiểu thần tiên
Bắt đầu khởi sắc nơi miền hồi sinh

Ba lăm năm cuộc hành trình
Những con dốc đứng gập ghình đã qua
Thảnh thơi an hưởng tuổi già
Chặng đường đến cuối sẽ là tặng ban

NhàQuê Sep 04, 2022