BÀN GIAO

Nầy em yểu điệu mùa Đông
Sáng ra vừa gặp cả vùng đóng băng
Thu sắp hết lá trên cành
Bầu trời đổi sắc ... mây ngần ngại bay
Chim muông đoán trước nhiều ngày
Gọi đàn vội vã ... từng bầy xuôi Nam
Bên ngoài vạt nắng chói chang
Cành phong trơ trụi bàng hoàng nhìn nhau
Biết em ba mấy năm lâu
Những lần thịnh nộ như hầu chưa quen
Lạnh lùng ngoảnh mặt nhiều phen
Phận mình Xích Đạo ... vẫn khen hết lời ...
Tan thành nguồn nước tinh khôi
Ta gieo hạt ước ... nức chồi đơm bông
Đến nay gốc gác Cửu Long
Ba tầng cành lá đã trồng đúng nơi
Nghiệm ra cảnh sắc tuyệt vời
Bốn mùa mỗi vẻ được trời đất ban
Ta giờ vui sống an nhàn
Gặp em thuở trước chỉ hàng công khanh
May sao chim đậu đất lành !

NhàQuê Nov06, 2021
Nói Với NGƯỜI ĐI BÊN CẠNH
(Riêng Tặng NHÀ TÔI)
Thức Giấc
Vuông đất mạ thấp hơn mặt đường gần nửa thước
Bỗng một hôm có ông "viên ngoại" hồi cư
Thửa ruộng giật mình hóa kiếp
Hai lòng ao bật lên thành nền nhà máy kể từ
Xá lị, thanh ca trái oằn xanh đất mới
Rì rầm tiếng máy suốt ngày đêm
Lượm thóc rơi bầy gà từng đàn … từng đàn hí hửng
Bừng sống một vùng quê trước đó ngủ im lìm
Giậu Mồng Tơi
Kẹp ba lá giữ mái tóc dài mà mượt
Cô tiểu thơ tập tễnh làm dân quê
Học lội, tắm ao cùng bạn bè quanh xóm
Khoảng cách ngắn dần và một ngày kia …
Bảy năm sau trong đám tắm trần lúc trước
Gã thư sinh gởi tiểu thơ trang giấy mỏng ngỏ lời
Trên lối đi lá hoa cũng mừng vui thay sắc
Dễ thương như những cuộc tình có giậu mồng tơi
Tay Nắm
"Viên Ngoại" thuận tình cho tác hợp
Tay đan mười ngón hướng hẹn cuộc chung vai
Tiểu thơ và gã NhàQuê hay chữ
Bước đầu tiên vào khoảng đường dài ….
Ríu rít nhập bầy năm cô chú chim non
Chim mẹ tiểu thơ dang cánh dài hiền mẫu
Che chở đàn con qua những mất còn
Dài dọc quê hương hai miền vào cuộc chiến
Chim Bay
Gió lặng mưa ngưng tưởng chim không cần tìm nơi đậu
Có dè đâu chẳng còn từ hạt thóc đến cọng rau
Chỉ cây trái oan khiên mọc tràn lan mặt đất
Từng đàn tung lưới thép rát niềm đau
Mùa khắc nghiệt chim muông còn di trú
Huống hồ chi phải xa lánh bạo tàn
Mặc áo giấy ... múa may cứu nhân độ thế
Trứng ác nở mối mọt bọ giòi đụt khoét tan hoang
Nầy Em
Cám ơn em, cô tiểu thơ nhân từ quãng đại
Đi bên ta trong suốt cuộc trần
Đã tặng ta cháu con thông minh tài giỏi
Ấm lạnh chia cùng không chút phân vân
Nầy em, cô tiểu thơ Tư Lịnh
Chẳng có huy chương nào tầm xứng dành cho
Thì thôi tặng em cành hoa duyên nợ
Nở giữa cay đắng ngọt bùi ... hương tuyệt diệu thơm tho
NhàQuê Mar 20, 2019