Như leo đỉnh dốc mùa Đông
Kéo toa tuổi tác long chong đủ điều:
Một thời trí nhớ loại siêu.
Ngày đi bốn dặm không kêu ca gì
Món ngon rượu quí thiếu chi
Ai mời cứ việc ... ít khi chối từ
Du hành đây đó có đi
Đã vài đại lục Châu Phi còn chờ ...
Mỗi ngày làm một bài thơ
Dưỡng nuôi trí nhớ chực bờ lung lay
Máy mở thường trực trên Phây
Lạ thay chữ nghĩa độ rày lung tung
Bạn bè từ giã đám đông
Chị em cũng biệt cõi hồng ... về xa
Giữa thời mọi thứ khác là ....
Phân ưu, hương thắp, tràng hoa ... ảo buồn
Từng vuông nắng vẫn vàng ươm
Mà đàn lá vốn xanh rờn ... buông tay
Vài hôm cây trở xương gầy
Như đời đã cận đường dài trần gian
Đủ lông đủ cảnh lìa đàn
Vui mừng con cháu thênh thang lộ trình
Qua rồi thống khổ điêu linh
Bà ơi ... đau nhức, rêm mình bớt không ?
Tuổi đời ta đã vào Đông
Thuốc toa nhớ uống vợ chồng nhắc nhau
Bữa nay nấu món gì nào
Phần anh xà lách rưới dầu olive
Nếu đêm nghe ngáy đều đều
Thì coi như thể sáo diều ngày thơ
Đâu ai đời được tròn mơ
Lở bồi thay đổi hai bờ Sông Căn
Phù sa đậu gốc lúa oằn
Đã không làm được chi mong xa vời
Nước gầy về với trùng khơi
Hạt mưa quay lại đan lời ca dao ...
Trăm năm dài ngắn truyền trao
An phần nhận lãnh hư hao ít nhiều
Thiện lương chắc chẳng bao nhiêu
Mà thôi được vậy đã điều phó cho
Quảy gánh thơ bước xuống đò
Ngâm nga mấy điệu ... tách bờ lênh đênh
Giật mình tỉnh giấc nhẹ thênh
Nhìn ra tuyết trắng bồng bềnh trôi ngang
NhàQuê Nov05, 2021
