VÀI BÀI THƠ CÒN DANG DỞ NÊN CHƯA GHI TÊN VÀ NGÀY

*****
Thơ Cười TỦM TỈM
++++++
Bài 3: CỐI XAY CHỮ...
.
Tư Lịnh từ tâm chẳng nỡ rầy
Cơm ngày ba bữa lão phây phây
Rảnh rang lướt Web, cùng thơ truyện
Mò mẫm học thêm các bậc thầy.
Từ đó nghiệm ra bao lý thú
Chỉ hiềm tuổi trọng... chực hư hao
Cũng may kiến thức đầy trên "Mạng"
"Cầm tạm" coi như ... Ậy có sao !
Không tin rằng lão nhiều tài cán
Cứ việc nhào vô thử cái coi
Võ nghệ, hàm răng còn cắn được
Google, ngoại ngữ dịch êm ru !
Thủ công đẽo đá ...đủ hình thù
Tấm tấc người khen thật chỉnh chu
Tấm vải trùm đầu vừa kéo trật
Cắt băng thông tuyến ... mặc vi vu
*****
Bài 2:
Tuyết vừa dát bạc lên Thu
Sáng ra mở cửa gật gù ... Chào em !
Thì vẫn đẹp, có lời khen
Cây trần và cỏ lại phen phục tùng
.
Thông còn đủ lá rưng rưng
Nhìn bàn giao vội ... chưa từng trước đây
Thương Thu buồn bã hao gầy
Khác xưa nhan sắc đó đây thèm thuồng
.
Lặng thinh, trú khách chân cuồng ...
Ngẫm thiên nhiên ... ngẫm đời còn là bao
Lúc đang chưa quá hư hao
Tự mình kể lể ... trước vào thinh không
.
Lấy thơ văn trải tấm lòng
Ghi từng dấu mốc ... đục trong cõi đời
Không là hồi ký như người
Chỉ là thân phận nhỏ nhoi cuộc trần
.
Chỉ là hạt bụi phù vân
Rớt vào cõi thế một lần rồi đi
Hành trang đến chẳng có gì
Ước không phải nợ nần chi khi rời
.
Khoảng còn tạm ổn thảnh thơi
Nghiệm ra có lẽ bao đời trước đây
Hoặc chăng kể cả đời nầy
Tâm lành, hướng thiện bỏ ngoài thị phi
*****
Bài 1: THÁNH ĐỊA
.
Những chốn tôi sống qua đều trở thành Thánh Địa
Nơi chào đời con giồng nổng cát, cằn khô
Người lam lũ tay chai sần, chân nứt nẻ
Hạt thóc, cọng rau, viên muối mặn như ân sũng cam lồ
.
Vậy mà mỗi bước đi xa là tôi nhớ
Hình ảnh đã bảo tàng trong cõi thâm sâu
Nhắm mát lại tôi hình dung đầy đủ
Từng cảnh vật, con người mãi mãi ... rất lâu
.
Ngoài ba má, anh chị em quây quần chung mái lá
Ngoài bạn bè thuở nhỏ, bỏ học mưu sinh
Còn có cô tiểu thơ hồi cư, tấm lòng nhân hậu
Là Bà, Mẹ cháu con tôi .... Người vợ rất chung tình
.
Tiếng chuông chùa công phu đúng giờ đúng giấc
Có tiếng trâu về những con nghé chạy theo sau
Có tiếng tù và ở xa kia mà rất rõ
Có tiếng sóng bổ ghềnh luồn dưới đất rượt đuổi nhau
.
Có tiếng bà con kêu hối cùng đi chợ sớm
Ngọn đuốc quơ quơ soi chập choạng lối đường
Tiếng kẻo kẹt ... đánh thức bầy gà gáy sáng
Còn nhiều nữa ... Đó thành Thánh Địa vừa là quê hương
.
Nên thơ tôi viết gọi Hành Hương là như thế
Vì tôi không có gì để hiến dâng
Chữ nghĩa tôi không đủ biến tiên, hóa thánh
Không bịa, không thêu là tôi đã góp phần !?