Đông-Xuân thường lệ bàn giao
Đã không êm ả chút nào xưa nay
Một khi quyền bính trong tay
Tìm phương giữ mãi ít ai muốn rời
Cùng chung hiện tượng Đất-Trời
Lấy ra liên hệ người-đời để suy
Ngôi cao thiên hạ trị vì
Lẽ nào bước xuống ra đi thông thường
Mới hay các bậc quân vương
Cùng đường chi khác như phường hạ lưu
Lớn ròng ... nước chảy qua cầu
Đời người ngắn hạn ... chuyến tàu thời gian
Đô đây có những tranh giành
Từng vuông đất nhỏ, mốc ranh di dời
Nghĩ coi rồi sẽ tay xuôi
Hũ tro theo nước ra khơi còn gì
Hay còn lưu lại thị phi:
Dù vua, triều đại sử ghi khó nhòa
Khói bay thơm phức chén trà ...
Rung đùi nhấm nháp khề khà vuốt râu
NhàQuê Mar30, 2022
☆☆☆☆☆☆☆☆
Thơ Cười TỦM TỈM
RỚ VÔ HÀNG ...
Ôi thôi la liệt ... máng treo hàng
Rờ thử lụa là rẻ lẫn sang
Mới đặt tay lên ... thì đã nhóng
Không ưng đầu lắc ... ắt la làng
Đêm nằm tơ tưởng xiêm y mới
Sáng dậy mơ hồ ngọn gió đang ...
Bởn nắng xuân thì ... vờn cánh lượn
Như cười tủm tỉm ... rớ vô hàng
Ông Đồ ... Quỉ Mar31, 2021
TIÊU KHIỂN
Trước sau nhận được sáu ngàn tư
Chánh phủ hai trào tặng ... có dư
Thuốc chich đôi liều xong tháng trước
Tiền hưu đều đặn vẫn hằng như
Rảnh rang tập tễnh ... hơi hơi lái
Chỉnh sửa chầy lâu ... nhuyển nhuyển nhừ
Tài lộc ... văn chương ... dù thứ hạng
Ai rù .... nhất định chẳng hồi cư !
Trật Đường Rầy Mar31, 2021
○●○●○●○●○
Đôi Khi Khùng
Đôi khi dưng bỗng thánh hiền
Thả trôi cục giận theo triền sóng đi
Đôi khi dưng bỗng nhu mì
Hòa tan khối tức vào ly ngọt ngào
Đôi khi dưng bỗng dạt dào
Bỏ quên thùng ghét nơi nào thật xa
Đôi khi dưng bỗng thiết tha
Nuốt nguyên hạt đắng cười xòa như không
Đôi khi dưng bỗng khóc ròng
Bẻ đôi thế sự uốn cong ngôn từ
Đôi khi dưng bỗng hao hư
Soi gương lạ lẫm mệt đừ.... khùng chơi!
Vậy hà !
NhàQuê May05, 2010
Ước gì gom hết Đôi Khi
Cất vào góc nhỏ thầm thì quanh năm
Ước gì đừng có xa xăm
Thuốc thầy pha sẳn sang thăm mỗi ngày
Bệnh kỳ tật lạ thoát bay
Lão Khùng tỉnh lại thơ say nồng nàn
Ừ ... thì thế sự không màng
Soi gương chi nữa nhìn càng khó... ưa
Hãy về tắm lại sông xưa
Ghé qua phố cũ khoát mưa đứng chờ
Thế nào gió cũng ngẩn ngơ
Kề vai sưởi... ấm cõi mơ rước vào...
đó nha...
Nhỏ.Khùng
◇◇◇◇◇◇◇
Về Hưu
Những tưởng hồi hưu biết mấy nhàn
Người cần kẻ cậy có đâu an
Phần trưa tủ lạnh tìm ăn vội
Xuất tối đồ khô lục nuốt càn
Bạn hối như tuồng đang cữ tới
Bà kêu chẳng thể rịch cà tang
Trâu đi vất lại nguyên cày ách
Trót lỡ đưa lưng... khó chạy làng
NhàQuê 11-03-10
Nhà Quê
Phước lớn Trời cho nửa kiếp nhàn
Tại mình háo chiến khó cầu an
Giữ vườn bốn cẳng còn chưa giáp
Ra cửa ba chân muốn chống càn
Nể bạn sức tài toan vắt cạn
Nợ Người thơ nhạc bớt tình tang
Cái nầy đâu phải là tai ách
Được ... đấm lưng khoe khắp xóm làng
kỳ nha...
Trúc Giang 11.3.10
