TÓC CHẤM NGANG VAI

Đương nhiên cùng với thời gian
Hoa râm lặng lẽ chấm ngang vai mình
Tóc nầy xưa rất thư sinh
Nay từng cọng hóa thơ tình thơ vui
Giúp nên tấu khúc cuộc đời
Có làn sóng dợn và lời ngụ ngôn
Bảy thập niên, gót hao mòn
Da mồi ... chỉ có tâm hồn trẻ măng
Qua đồi nạn ... dốc khó khăn
Thản nhiên chẳng ngại nhọc nhằn thiệt hơn
**-Có khi Gió ghẹo cũng hờn
Rối bời ngã rẽ chập chờn nhánh ra
Cọng Thư sinh cọng... Lão gia
Lưa thưa điệp khúc tình xa tình gần
Lạc trần cọng rụng kết thân
Cọng còn nán lại thả vần hát vui**
Khi thả thơ, tóc mỉm cười
Đêm về tóc biết ngủ vùi chiêm bao
**-Sông khô mưa ướt ngọt ngào
Đêm sâu Cổ tích lẻn vào trần gian
Hơi quen phả nhẹ nồng nàn
Giọng trầm quyện tiếng mơ màng cung tiên
Trôi trôi Cọng tóc ưu phiên
Mai tìm hãy đến Đào Viên nhặt về ..**
Hihiii... Lão... Xấu thiệt mà
Ghẹo nữa..

**-Nay thành QUÁI Kiệt Lão NhàQuẻ
Xỏa chấm ngang vai ... phải tóc thề
Lúc Đại văn hào khi Nhạc sĩ
Hồi Quan pháo thủ thuở Hầu thê
Sáng ngời cảnh đẹp nào nơi hợp
Vành vạnh khuông tròn khỏi chỗ chê
XẤU chút thôi mà... duyên cũng... có
Thời Gian.... kệ nó ... mặc tình... phê
đi hén
BN20.6.20

Bài Quạ: COI VẬY MÀ....

Tuy là gốc gác chốn thôn quê
Chữ tín khi nao lại bội thề
Giữ trọn tình thâm sư tử đạo
Gìn đầy ân trọng phụ phu thê
Đời thường cũng lúc lời hiềm tị
Việc phó luôn đầy khó thể chê
Vậy đó thơ văn tiêu khiển vậy
Phê bình thảy nói đọc đều phê

NhàQuê Jun20, 2020
Bạch Nga Phạm
.Nói Với MÙA HẠ
Bây giờ bên ấy nóng quanh năm
Xưa lúc nực giông mới thấy hầm
Ngột ngạt nay len từng kẽ lá
Người xa chỉ biết xẻ chia thầm
Chào em đến sớm Hè Đông Bắc
Đã dặn dò Xuân tặng hết hoa
Để lá xanh cành ... muôn nụ điểm
Chiều nghiêng đổ bóng thật hiền hòa
Rót xuống nhân gian chén rượu nồng
Tân khoa tung mũ rợp tầng không
Rạng ngời mơ ước ngày vào cuộc
Vườn lại thêm hoa ... những cánh hồng
Chuẩn bị cho Hè cả tháng qua
Từ quê di trú trở thành nhà
Đông Tây Nam Bắc dù muôn dặm
Thông lệ xum vầy con cháu xa
Mỗi khi tưởng nhớ về Hè cũ
Khi phượng đầu mùa lác đác bông
Từ giã thị thành đâu hứa hẹn
Khai trường có trở lại hay không
Tuổi trẻ thời ta như thế đó
Giữa hai lằn đạn vãi vào nhau
Đêm nằm ngủ cạnh bên hầm trú
Con chữ thấm vô đã nát nhầu
Nên Hạ riêng ta đủ dáng hình
Có khi rạng rỡ ánh bình minh
Cũng từng u ám mây che khuất
Cuối cuộc đâu ngờ Hạ rất xinh
NhàQuê May 12, 2015
CHÂN CẦU NƯỚC CHẢY
Ta trải qua mười bốn đời Tổng Thống
Có vị còn nhiều vị đã ngàn khơi
Ta đã làm dân dưới năm chánh thể
Có chế độ còn có thứ sắp đứt hơi
Ta từng chủ nhà mà không được ở
Có muốn đi đâu cũng phải báo trình
Ta từng ngắn dài sống qua bốn xứ
Có chốn sanh ra ...chẳng gọi nước mình
Ta sống vào thời có năm cuộc chiến
Có đủ dạng hình kết phái phe chung
Ta đang yên bình ... hiểm nguy bất chợt
Có phải một ngày tất cả tiêu vong
Ta đang sống thời bao nhiêu tiến bộ
Có những tai ương khó đoán được nào
Ta đang sống cùng bịnh căn đầy rẫy
Có thứ nan y....đành bó tay sao
Ta sống trong thời dữ lành lẫn lộn
Có những miếu đền xây cất nguy nga
Ta sống trong thời giàu nghèo cách biệt
Có những nơi nương khó gọi là nhà
Ta cũng đã từng làm thơ viết truyện
Có bao câu chữ gởi gấm nỗi lòng
Ta cũng đã từng làm thầy làm lính
Có nửa đời còn ... xứ lạ lưu vong
Ta được sanh ra một ngày nào đó
Có tờ qui kỳ tạm lấy làm tin
Ta đã nhiều khi gác tay lên trán
Có điều đúng nhất ... không chi của mình
NhàQuê July 24, 2017
Nói Với THẢO LƯ
(Viết Cho Mùa Sinh Nhựt)
Nơi ta ở đang Hè xanh mướt
Khi vắng xa sao nhớ quá chừng
Đám bạn kêu dời đi chỗ khác
Tiếc làm gì xứ lạnh căm căm
Thôi chẳng ham đời du mục tử
Ta cây hiền cắm xuống đơm bông
Đất thương tình dưỡng nuôi mầm hạt
Tặng cho ta .... tình mặn nghĩa nồng
Đường dọc lối ngang từng mọi ngã
Ta quen như thể đó quê nhà
Không bà con ... gặp chào thân thiện
Nhắc nhớ về một thuở xót xa
Căn nhà nhỏ cuối cùng ... thân thiết
Thành phố nầy ta đã mấy nơi
Chỗ mướn tạm khi vừa mới đến
Thôi .... dừng đây .... chán cảnh di dời
Nhớ một thuở mua nhà thật lớn
Cho người thuê phiền phức bao lần
Mùa Đông lạnh tuyết rơi tình tứ
Đâu được nhàn ngồi ngó xuống sân
Cây xăng hiệu thuốc không xa lắm
Tiệm bánh pizza nức tiếng ngon
Siêu thị .... buffet vài block phố
Cơm Tàu giao tận chỉ cần phôn
Thảo lư ơi ... ta yêu ... yêu lắm
Trí mở mang nhờ góc nhỏ riêng
Đa Sự Cốc dồi trau kiến thức
Đâu xa vời .... hạ giới thần tiên
Xuân Hạ Thu Đông khoe mỗi vẻ
Nơi nào có được vậy hay không
Thiên nhiên đã tặng ta tranh thực
Treo cạnh đời trần .... sắc sắc không .... không
NhàQuê Aug 24, 2016
Nói Với VÔ ĐỀ
Ta đem hạt giống nghịch mùa
Gieo lên đất bạc giữa trưa muộn phiền
Ngồi chờ phép lạ phép tiên
Nứt trong kẽ đất nhú tiền kiếp nhau
Ta đem cọng tóc ngọt ngào
Chẻ hai ràng rịt mảnh nào phôi pha
Ngồi chờ vạt nắng trổ hoa
Bóng râm rớt xuống vai ngà phía không
Ta đem tất cả mặn nồng
Xếp thành một dãy nơi sông hững hờ
Ngồi chờ đêm thắp mộng mơ
Ngày đang hóa thạch rừng chơ vơ buồn
Ta đem nước trở về nguồn
Làm vui cổ tích giữa muôn bất ngờ
Ngồi chờ trăng rọi cõi thơ
Hồ như đâu đó hoang sơ đang mùa
Ta đem trang giấy đã xưa
Ra phơi con chữ còn chưa nhạt nhòa
Ngồi chờ chấp chới hai tà
Từ trong trí tưởng bước ra tình cờ
Ta đem từng hạt ngu ngơ
Rải đều diện tích hoang sơ chưa từng
Ngồi chờ nhặt trái rưng rưng
Hồn nhiên đáp xuống từ tầng không không
NhàQuê Sep 01, 2016