Thơ Chủ Đề NÓI VỚI
Nói Với Mùa Đông
Tản sáng bên ngoài chen chúc tuyết
Không còn chỗ phải ... dựa cây cành
Dẫu già ta vẫn trông em đến
Làm đẹp thêm đời vốn lạnh tanh
Nhiệt đới đã lần ruồng rẫy ta
Hai mùa mưa nắng ... nửa đời qua
Từ không đến có rồi không có
Không có một nơi gọi đó nhà
Ta đến quê em buổi đầu Thu
Thương ngay mùa lá đẹp muôn màu
Thương ngày trường mở ... xây mơ tiếp
Ta thấy đâu cần đâu nữa đâu
Quê em từ nhận ... ta lê thứ
Mấy chục năm rồi đã dưỡng nuôi
Xuân-Hạ-Thu-Đông đều ấm áp
Đòi chi mà nghĩ tới di dời
Sáng ra hé cửa ngắm nhìn xem
Đã nõn nà .... càng lộng lẫy thêm
Thanh thoát xiêm y tôn vẻ quí
Đông thành vô vị nếu không em
NhàQuê Jan 24, 2015
Nói Với Mùa Xuân
Nầy em ... có phải em Xuân hỉ
Bảy chục năm hơn vẫn gặp thường
Đã bốn mươi lần em kiểu cách
Làm ta mấy lượt buồn vô phương
Đưa tay nhúm một chùm hoa tuyết
Màu trắng tinh khôi đẹp tuyệt vời
Tuyết ghé thăm ta vào mỗi dịp
Khi Xuân quê cũ đã ngàn khơi
Cũng có cúc lan đủ huệ quỳnh
Cũng đào tu-líp đẹp lung linh
Gốc nguồn đâu đó xa xôi lắm
Mỗi một khoe khoang nét diễm tình
Ngẫm ta độ tuổi lớp già nua
Trôi tấp vào nơi đẹp bốn mùa
Tuyết trắng vẫy chào hoa hé nụ
Là lần hồi tưởng những Xuân xưa
Dù em quấn quít nơi đài các
Chẳng có chút nào đoái tưởng ta
Nhưng mỗi một lần em dạo bước
Ta mừng tuổi mới ... ngoảnh đường qua
Nầy Xuân ... thông lệ thuở cha ông
Trời đất sanh em .... ta cháu Rồng
Theo nếp tiền nhân còn để lại
Chào Mừng Năm Mới Chúc: HANH THÔNG
NhàQuê Feb 19, 2015
Nói Với Mùa Hạ
Bây giờ bên ấy nóng quanh năm
Xưa lúc nực giông mới thấy hầm
Ngột ngạt nay len từng kẽ lá
Người xa chỉ biết xẻ chia thầm
Chào em đến sớm Hè Đông Bắc
Đã dặn dò Xuân tặng hết hoa
Để lá xanh cành ... muôn nụ điểm
Chiều nghiêng đổ bóng thật hiền hòa
Rót xuống nhân gian chén rượu nồng
Tân khoa tung mũ rợp tầng không
Rạng ngời mơ ước ngày vào cuộc
Vườn lại thêm hoa ... những cánh hồng
Chuẩn bị cho Hè cả tháng qua
Từ quê di trú trở thành nhà
Đông Tây Nam Bắc dù muôn dặm
Thông lệ xum vầy con cháu xa
Mỗi khi tưởng nhớ về Hè cũ
Khi phượng đầu mùa lác đác bông
Từ giã thị thành đâu hứa hẹn
Khai trường có trở lại hay không
Tuổi trẻ thời ta như thế đó
Giữa hai lằn đạn vãi vào nhau
Đêm nằm ngủ cạnh bên hầm trú
Con chữ thấm vô đã nát nhầu
Nên Hạ riêng ta đủ dáng hình
Có khi rạng rỡ ánh bình minh
Cũng từng u ám mây che khuất
Cuối cuộc đâu ngờ Hạ rất xinh
NhàQuê May 12, 2015
Nói Với Mùa THU
Sáng ra lá Hạ hỏi thăm nhau
Vừa mới đêm thôi ... ủa lạ nào
Ai rưới màu gì lên áo nhỉ
Ngẩng đầu Thu đã đến trên cao
Chưa gặp mà ta hiểu rõ nhiều
Rằng em thanh sắc biết bao nhiêu
Ví đời qua đỉnh vào quanh mới
Còn để tầng cao nét diễm kiều
Có lần kỳ ngộ đến như mơ
Ờ phải ... nhờ em nảy ý thơ
Tập tễnh gieo vần ca ngợi lá
Đưa ta qua những ... lạ không ngờ
Cứ gần tháng Chín ta thầm đọc
Hay quá ... bài văn buổi nhập trường
Từng chữ thấm vào trong trú ngụ
Kết thành Thu đẹp biết bao thương
Trời đất sanh ra đủ bốn mùa
Quê xa chỉ có nắng và mưa
Chừng ta được ngắm em đi tới
Lộng lẫy hơn nhiều tưởng nghĩ xưa
Rằng em đem cả niềm hy vọng
Rằng vẽ tương lai bước xuống đời
Rằng lúc thăng trầm đem kiểm nghiệm
Rằng đà viên mãn cuộc rong chơi
Mỗi mùa mỗi vẻ mỗi màu riêng
Tiềm ẩn siêu siêu lẽ diệu huyền
Xin cám ơn đời lần hạnh ngộ
"Hành Trình Nhân Loại" được hoàn viên
NhàQuê July 31, 2015
NÓI VỚI CHÁU
(Amy Tran, Emily Nguyen, Annie Tran, Michelle Tran,
Kevin Tran, BachViet Tran, YenLinh Tran, AnhThuTran)
Các cháu Miền Nam đã vào lớp mới
Đông Bắc tuần sau sẽ lại đến trường
Đầu tháng hàng "Back To School" miễn thuế
Trẻ vui mừng ... Thu phía trước vàng ươm
Khi mỗi sáng phải dừng nhường xe buýt
Nơi trạm chờ ... áo thẳng nếp thơm tho
Sân bỗng vui cùng tiếng cười đây đó
Cứ mỗi mùa ... ta hỏi ... thực hay mơ
Đúng là thực chỉ nơi nầy mới có
Là con người chăm quí tự bào thai
Là cây non có Nước và Đất tốt
Hỏi làm sao không lớp lớp nhân tài
Cũng có lần muội ngu lầm tin tưởng
Lẽ công bằng ... lẽ phải ... một quê hương
Chợt nhìn quanh bao nhiêu điều thảm não
Lớp tường ngăn bít kín mọi con đường
Có đứa cháu say mê môn lịch sử
Hỏi nhiều câu ...ông cũng phải giật mình
Bởi được đọc từng trang ghi sự thật
Thế kỷ nầy mọi lẽ đã bạch minh
Con cháu hãy hàm ơn miền tá túc
Được sống nơi và được làm Người
Mỗi buổi sáng thấy mình là Nhân Loại
Nhớ nguyện cầu ... được vậy ở một nơi
NhàQuê Aug 24, 2015
Nói với THƠ
Một hôm ta thấy mình vô dụng
Lang thang lên phố bỗng gặp em
Như người bạn cũ từ lâu vắng
Ngồi xuống cạnh bên kể nỗi niềm
Mời em cùng đáp chuyến xe đời
Khắp cùng đây đó ruổi rong chơi
Ta sẽ đưa em về vườn cổ
Nơi xưa hương cũ vẫn thơm hoài
Nán lại chờ nghe tiếng kẻng trường
Ngân trong tâm thức đến thân thương
Hình như bím tóc còn lơ lửng
Liêu xiêu vạt nắng đẹp biết dường
Ta dắt em về quê thuở nhỏ
Ngồi nghe biển mặn hát ngọt ngào
Hạt cát ven bờ còn ngây ngất
Huống hồ ta quí biết là bao
Cùng ghé vô trường xưa ta dạy
Viên phấn trắng tinh sót góc phòng
Môn sinh vẫn nán chờ ta vẽ
Chữ nhật vòng tròn thẳng song song
Nầy nhé bước qua vũng bạo tàn
Mộ bia nghiêng ngã đến tan hoang
Xương ơi xin hãy hòa vào đất
Quên hết đổi thay quá bẽ bàng
Bước xuống khoang thuyền đi tái sinh
Mùa Thu nơi đó rất diễm tình
Hạ biếc Xuân đầy hoa hạnh phúc
Đông nào thiếu tuyết đẹp lung linh
Em có muốn vào Đa Sự Cốc
Xem ta tu ẩn đọc cổ thư
Nghiền ngẫm cuộc đời vui hiện tại
Gạn trong lắng đục ... chuộng nhân từ
Người xưa chán thế họ lên non
Ta yêu đời quá nên vẫn còn
Nấn ná có em chia tâm sự
Mười năm ừ nhỉ đã hàm ơn
Ví nếu một đêm không dậy nữa
Sẳn đây ta gởi một lời chào
Hành trình đi đến tròn vai phận
Được gặp được cùng vui biết bao
Ta cám ơn THƠ hạnh ngộ nầy
Là duyên ta được nắm bàn tay
Là tình tri kỷ tinh khôi quá
Là ánh trăng thơ phía cuối ngày
NhàQuê May 29, 2016
Nói Với THƠ
(2)
Giữa thinh lặng nghe dòng suối hát
Lâu ngày thành khúc nhạc in sâu
Hóa mềm khác thuở ban đầu
Điệu vần kết nối nhịp cầu văn chương
Từ lúc đó đời thường bỗng mới
Tắm sông xa gội được chua phèn
Thăng trầm đi nữa nào quên
Huống hồ tâm ý dệt duyên đời nầy
Năm tháng tiếp trồng cây ướm hạt
Vườn riêng rày ngan ngát hương hoa
Ánh trăng xưa vẫn màu ngà
Đủ soi sáng được lòng ta rạng ngời
NhàQuê
Nói Với THẢO LƯ
(Viết Cho Mùa Sinh Nhựt)
Nơi ta ở đang Hè xanh mướt
Khi vắng xa sao nhớ quá chừng
Đám bạn kêu dời đi chỗ khác
Tiếc làm gì xứ lạnh căm căm
Thôi chẳng ham đời du mục tử
Ta cây hiền cắm xuống đơm bông
Đất thương tình dưỡng nuôi mầm hạt
Tặng cho ta .... tình mặn nghĩa nồng
Đường dọc lối ngang từng mọi ngã
Ta quen như thể đó quê nhà
Không bà con ... gặp chào thân thiện
Nhắc nhớ về một thuở xót xa
Căn nhà nhỏ cuối cùng ... thân thiết
Thành phố nầy ta đã mấy nơi
Chỗ mướn tạm khi vừa mới đến
Thôi .... dừng đây .... chán cảnh di dời
Nhớ một thuở mua nhà thật lớn
Cho người thuê phiền phức bao lần
Mùa Đông lạnh tuyết rơi tình tứ
Đâu được nhàn ngồi ngó xuống sân
Cây xăng hiệu thuốc không xa lắm
Tiệm bánh pizza nức tiếng ngon
Siêu thị .... buffet vài block phố
Cơm Tàu giao tận chỉ cần phôn
Thảo lư ơi ... ta yêu ... yêu lắm
Trí mở mang nhờ góc nhỏ riêng
Đa Sự Cốc dồi trau kiến thức
Đâu xa vời .... hạ giới thần tiên
Xuân Hạ Thu Đông khoe mỗi vẻ
Nơi nào có được vậy hay không
Thiên nhiên đã tặng ta tranh thực
Treo cạnh đời trần .... sắc sắc không .... không
NhàQuê Aug 24, 2016
Nói Với VÔ ĐỀ
Ta đem hạt giống nghịch mùa
Gieo lên đất bạc giữa trưa muộn phiền
Ngồi chờ phép lạ phép tiên
Nứt trong kẽ đất nhú tiền kiếp nhau
Ta đem cọng tóc ngọt ngào
Chẻ hai ràng rịt mảnh nào phôi pha
Ngồi chờ vạt nắng trổ hoa
Bóng râm rớt xuống vai ngà phía không
Ta đem tất cả mặn nồng
Xếp thành một dãy nơi sông hững hờ
Ngồi chờ đêm thắp mộng mơ
Ngày đang hóa thạch rừng chơ vơ buồn
Ta đem nước trở về nguồn
Làm vui cổ tích giữa muôn bất ngờ
Ngồi chờ trăng rọi cõi thơ
Hồ như đâu đó hoang sơ đang mùa
Ta đem trang giấy đã xưa
Ra phơi con chữ còn chưa nhạt nhòa
Ngồi chờ chấp chới hai tà
Từ trong trí tưởng bước ra tình cờ
Ta đem từng hạt ngu ngơ
Rải đều diện tích hoang sơ chưa từng
Ngồi chờ nhặt trái rưng rưng
Hồn nhiên đáp xuống từ tầng không không
NhàQuê Sep 01, 2016
Nói Với ĐÔI BỜ
Ngày nầy hai mươi chín năm về trước
Nơi miền Đông Bắc Mỹ rất xa xôi
Cạnh Đại Tây Dương ... với ta đất mới
Chân chạm tái sinh ... trở lại làm người
Hành lý mang theo chỉ niềm hy vọng
Hạt giống tâm can gieo xuống đất lành
Gió lạnh thương tình nhìn làn áo mỏng
Vỏn vẹn xách tay còn bộ cũ hơn
Mỗi năm đến ngày âm thầm ta giỗ
Tưởng niệm xác ta từng mảnh tơi bời
Nơi chốn sinh ra ... quê cha đất mẹ
Đã những hạnh thời ... hạ nhục ta chơi
Đã tới đường cùng không còn chỗ thoát
Đành phải buộc lòng ai muốn ly hương
Chỉ còn .... chia đời ra làm hai đoạn
Nửa cuối xuống thuyền đối mặt đại dương
Mạng số con người ta tin thiên định
Đặt ta nơi đâu nào thể từ nan
Ta nhỏ li ti trong toàn nguồn máy
Chiêm nghiệm vậy rồi .... lòng thản tâm an
NhàQuê Sep 04, 2016
Nói Với BIÊN GIỚI
Hai ngón tay chạm vào lằn biên giới
Đứng rất gần ... hai tên khác địa dư
Em bờ Tây ta bên Đông dòng suối
Đồng hồ treo kim ngắn chỉ khác rồi
Năm hai năm (52) ta với em là một
Những ngọt bùi ấm lạnh đã chia nhau
Những gạch nối vô hình và hiện hữu
Dắt ta ra khỏi biên giới nghèo giàu
Người thường nói về hòa đồng hòa hợp
Sao càng ngày càng xa tít viễn vong
Trong mỗi riêng đều có lời lý giải
Tường ngăn cao biên giới trụ trong lòng
Áo mão tân khoa mới vừa khoác đó
Ngó lên cao lồng lộng lối thênh thang
Đâu phải nghĩa thánh hiền khuyên hướng thượng
Một lằn ranh biên giới dựng vội vàng
Nhiều ... nhiều nữa không thể nào kể hết
Có một đường biên giới nếu bước qua
Không mang gì theo... mọi người bình đẳng
Khi bước lên lắt lẻo cầu Nại Hà
NhàQuê Aug 07, 2016
Nói với ĐẦU GỐI
Hãy ngồi xuống đấy nốc chai rượu nè
Từ từ ta kể hết cho mà nghe
Ai có thù ta ...ta coi đồ ngốc
Theo đóm ăn tàn ... dù lọng phò che
Ta nói ra điều ... nhiều người giấu giếm
Là ta đã từng quét chợ cào mương
Đào kinh phá rừng ... độn rau cỏ dại
Từng mặc áo tù ... rồi tự xót thương
Là ta một thời làm thầy dạy học
Chữ nghĩa không nhiều ... nhưng tận lực tâm
Từng bị học trò sau lưng gí súng
Bởi ta không như ... bởi chúng đường lầm
Ra lịnh lên xe ... bạn xưa áp giải
Chắc nó cười thầm ai biểu mầy khôn
Học giỏi làm chi bây giờ tù tội
Ngẫm nghĩ sự đời ai như ta không ?
Có đứa học trò ... ta coi tử đệ
Nay giữ chức gì: Quản Lý Trại Giam ??
Ta thầy đứng nghiêm: Xin trình cán bộ
Ta Cải Tạo Viên ... báo xong việc làm
Nầy cầm chai lên ... uống cho mút chỉ
Có tao với mầy ... ngoài chẳng có ai
Nhưng cho chắc ăn nói thì nho nhỏ
E chúng mà nghe ... ghé phá mồi hoài
Nổi danh ngang xương tài ba văn võ
Tay ôm hỏa tiễn đã gắn trên giàn
Thuốc bồi ngàn cân ngậm trong miệng móm
Nổ xịt lửa vàng ...bay tít không gian
NhàQuê Sep 04, 2016
Nói Với THỜI GIAN
Tối nay dự báo bên ngoài lạnh
Từ sáng trong nhà đứng ngó ra
Từng chòm cây trụi đang run rẩy
Ơ Đông ... Đông trở lại rồi à
Nhớ hồi năm trước rời Đông Bắc
Một chuyến đi xa khoảng cuối Hè
Cứ mỗi sáng ngày hay thả bộ
Trước khi ghé lại quán cà phê
Vẫn như chừng ấy vẫn hương xưa
Vẫn bước sang Thu vẫn gió lùa
Vẫn mây bàng bạc .... mây bàng bạc **
Vẫn còn văng vẳng tiếng kẻng đưa
Ghé tiệm quen mua phong bì đỏ
Có câu cung chúc ... những hình vui
Phố ảo hình như đang rộn rịp
Chào Xuân ... Em gấp ghé đây rồi
NhàQuê Jan 11, 2017
mây bàng bạc ** : Mượn ý của Thanh Tịnh
Nói Với NGỮ NGÔN
Thả xuống sông văn sợi nhợ đời
Câu vài con chữ ... kiếm niềm vui
Chiếc cần số phận bền công chuốt
Phao nổi nhân duyên tự kiếp người
Chẳng cần lưỡi ngạnh với mồi thơm
Bóng ta cùng với nước chập chờn
Sóng xô ... ta đợi bình yên lại
Tự cảm thấy mình nhàn nhã hơn
Ngộ nhận theo dòng nước nhấp nhô
Bao dung ta trải nắng tiền đồ
Ta đem quảng đại làm tình tự
Gọt giũa ngôn từ ... hóa áng thơ
Có hôm vạt nắng đến mỉm cười
Chiếc giỏ làm quà những hoa tươi
Lủng lẳng treo lên giàn tâm tưởng
Mười năm câu chữ ... thiệt lạ đời
Sẽ có một ngày ta thấy đủ
Trời mây và nước vẫn giao tình
Góc rượu nồng nàn còn khúc cuối
Dốc bầu cho trọn nghĩa lưu linh
NhàQuê Jan 12, 2017
Nói Với SÔNG QUÊ
Chỉ thèm có mỗi điều đơn giản
Thòng chân xuống rạch nước chảy ngang
Để nghe từng hạt phù sa ghé
Thầm trách bao năm đã bạt ngàn
Vài cánh rong rêu tự thượng vực
Buông mình cùng nước vận rong chơi
Nhấp nhô lượn sóng chìm rồi nổi
Đâu khác chi lần ta xa khơi
Trong đám ô rô khóm cóc kèn
Thanh âm gần gũi ... những chim quen
Xa xa vẳng tiếng kêu bìm bịp
Giục nước lớn ròng buồn lắm nhen
Xắn miếng đất bùn đem phơi nắng
Khi xưa ta tạc thành ngựa xe
Bây giờ nếu lại ngồi chăm chút
Ta sẽ chạm nên chữ S ... hề !
NhàQuê Jan 31, 2017
Nói Với NGÀY MỚI
Cắm vào bình ... hoa con vừa TẾT
Có những thứ bông chỉ xứ người
Cũng thương tình cố hương xa tít
Chớm búp xinh xinh một nụ cười
Hai mươi năm rồi ba mươi năm
À Xuân ừ Tết đã xa xăm
Cuốn lịch âm dương thay mấy lượt
Giao Thừa rộn rã biệt mù tăm
May có đàn con và đám cháu
Bập bẹ vài ba tiếng Việt chúc ông bà
Thương đứa khóc ròng vì quên câu mới tập
Thôi chẳng hề gì cho thông qua
Năm nay bông vẫn tươi qua tới ngày mùng bốn
Nghiệm lực trong sức ngoại vẫn vững bền
Lắc lắc thử cặp giò chưa khô dầu lọc cọc
Tự cho điểm trên trung bình ... cố cố lên
Cháu nội ngoại sanh bên nầy rắp ranh vào đại học
Liều thuốc tặng ông hiệu nghiệm tuyệt vời
Bước thấp cao từ đời cũ rêu phong xệu xạo
Hướng nhìn về phía trước rực niềm vui
NhàQuê Jan 31, 2017
Nói Với CHÍNH MÌNH
Trước khi đặt bước lên miền Tây Trúc
Đoàn thỉnh kinh còn thấy xác mình trôi
Con sông ấy chỉ hai bờ khổ đau và hạnh phúc
Còn ta gánh nặng trên vai qua biển rộng luân hồi
Ta gọi đó cuộc Hành Hương trên biển khổ
Buồm ung dung đi giữa gió bạo tàn
Sóng ngộ nhận bủa ác nhân đồng lõa
Ta hằng tin vào lẽ phải minh oan
Xin hàm ân suốt hành trình nhân loại
Có đường hoa ... gai gốc ... lẫn ghét yêu
Có mùi vị chua cay cùng mật ngọt
Ngộ thức bao dung gác bỏ hết mọi điều
Chân tình hỏi sao không về thăm lại phố
Rằng xin thưa từng vụn vỡ đã đem theo
Có những đêm nằm gác tay mình lên trán
Nghiệm xưa nay mọi thứ chỉ bọt bèo
Ngày chia xa nay đã ba thế hệ
Những đổi thay những cũ có còn đâu
Ta hiện thân của xưa và của mới
Mới không như ... mà cũ lại nát nhầu
Chữ nghĩa ư ... xin cám ơn mình bè bạn
Ngữ ngôn ư ... xin vay làm vốn dựng gầy
Tiện nghi ư ... xin giúp giùm chuyển tải
Ta lên đường ... có ba bằng hữu ấy ... nghĩa tình thay !
NhàQuê Feb 03, 2017
Nói Với ĐẾN ĐI
Tôi đi tìm những của tôi
Tôi về đọ lại xem tôi thuở nào
Tôi trầm tư ... tôi hư hao
Tôi đan mười ngón tôi vào của tôi
Đã không như .. đã lở bồi
Đã thành phế tịch ... đã vùi mộ sâu
Đã khác tên đã khác màu
Đã nan y đã biển dâu mịt mùng
Về đem về nhặt có không
Về rừng núi khóc về đồng khát khô
Về tìm bia .. về xem mồ
Về nghe tịnh độ về ngu ngơ sầu
Quê hương vết khứa niềm đau
Quê mình có đó mà hầu như không
Quê người mấy chục năm ròng
Quê xưa vời vợi mịt mùng nẻo mây
Có không cuộc đổi dời nầy
Có không thương tích còn đầy khôn nguôi
Có không tàn lụi đến hồi
Có không gần lắm đất trời trùng tu
Lẽ tuần hoàn tiếp luân lưu
Lẽ đương nhiên đến cho dù cố ngăn
Lẽ ra đã bước kịp bằng
Lẽ nào không lẽ cứ ngần ấy sao
Đủ thành ác mộng hanh hao
Đủ phong ba đủ nỗi đau khôn cùng
Đủ mai sau sẽ hình dung
Đủ nghe đau nhói cả vùng tâm tư
Khép trang du ký huyễn hư
Khép hờ cửa đợi ... đang như giao mùa
Khép riêng tư ... thật vặn vừa
Khép ngăn ngỡ có mà chưa có gì
Cuộc trần đã chuyến hành di
Cuộc trăm năm cuộc từ ly âm thầm
Cuộc trở hồi cõi xa xăm
Cuộc hoàn viên hẳn riêng phần dành cho
Hành trang nhẹ hễu lên đò
Hành trình nhân loại cuộc cờ đã xong
Hành y ngôn lịnh cửu trùng
Hành hương thanh thản tới vùng thiên nhai
Hương hoa ngan ngát dặm dài
Hương xuân trở giấc từ ngày chia xa
Hương chờ hồ tưởng phôi pha
Hương xưa thầm lặng mặn mà vẹn nguyên
Miền quá khứ miền căn duyên
Miền gieo nghiệp mới hay miền thới lai
Miền thực hư miền hình hài
Miền bao la tới miền vay ân tình
Xưa nay rằng cõi nhân sinh
Xưa nay thử thách rằng rình rập bên
Xưa nay rằng vạn chông chênh
Xưa nay rằng quyết lòng bền đến đi
NhàQuê Apr 03, 2017
Nói Với VƯỜN RIÊNG
Nếu như có lần nào chân mỏi
Nhớ ghé vườn xưa ... nhớ ghé qua
Người chăm vẫn chờ ngày dịu nắng
Nghe tiếng chân quen trở lại nhà
Những cây bông sứ giờ còn một
Nhưng đủ thơm loang cả khoảng gần
Người chăm giữ kỹ mùi hương cũ
Ngõ dẫn đâu mờ phai dấu chân
Mai ngày nếu giọt sương còn đọng
Mấy nhành sướt mướt chắc trổ bông
Mỗi cành thinh lặng nghiêng nghiêng lá
Mải miết nhìn rồi ... hỏi phải không
Mười năm vun xới chưa ngơi nghỉ
Mảnh đất cằn khô đã thành vườn
Mỗi vuông kỳ tích đều oằn nhánh
Mãi mãi sẽ là nơi dễ thương
NhàQuê Apr 07, 2017
