Bình vừa đem cho con gà tươi

Chiều nay làm món gà nấu rượu vang, ngán món cháo gà rồi, đổi khẩu vị
Chiều thứ sáu ê mồi, làm 1 quả Pizza đặc biệt (The Work), khỏi nấu nướng lôi thôi
☆☆☆☆☆
HOÀNG HÔN

Nhị lão bây giờ sống khỏe re
Trưa cơm chiều cháo sáng cà phê
Lâu lâu kiếm chỗ ... đi ăn tiệm
Thỉnh thoảng nhớ quê ... tấp vĩa hè
Tập họp bạn bè cùng đấu láo
Gom bi bằng hữu kể nhau nghe
Buồn sao mỗi chuyến dần thưa thớt
Vụt cái xuôi tay đánh giấc phè

NhàQuê July23, 2021
XXXXXXXXX
Thơ SƯU TẦM
(Đọc Thơ HUYỀN LÂM)
Thơ Vui
Lò Ấp Tiến Sĩ .
Chiều nhìn đàn cá chẳng bơi
Biển mênh mông biển lên khơi nằm kềnh
Tiến sĩ trong nước lềnh khênh *
Hỏi sao cá chết ...Thưa quên học bài !
Cho con xá lạy mấy ngài
Mang hia đội mão nhân tài như rươi
Quý vị dành để chọc cười
Hay bằng tiến sĩ lòe đời nhát ma
Cá chết hơn hai tháng qua
Mà sao chẳng thấy ông , bà ngo ngoe
Nhìn vô luận án thấy tè
Đọc xong bản luận tui về nằm rên !
Đúng rồi bởi thế cho nên
Mang danh tiến sĩ mà quên học bài
Thế giới nầy chẳng có ai
Nhìn vô luận án xá dài mấy cha !
Diễu hài mà dở lắm nha
Làm sao cũng chút ít ra được nhìn
Bây giờ tui nói thiệt tình
Con nít trông thấy cũng khinh khỉnh cười
Giáo dục giờ nát lắm rồi
Lò ấp tiến sĩ ra đời cũng vui
Nhưng mà thấy thật ngậm ngùi
Nhận bằng xong lại về ngồi chơi game
Có ai chạy lại kiếm tìm
Tớ đâu có nhớ được thêm chữ nào
Cấp bằng là để trèo cao
Như bùa hộ mệnh dán vào trong lưng .
Miễn có Tiến , Thạc là mừng
Thực tài chuyện đó đếch cần ...Xin thưa .
Huyền Lâm .
>>>>>>
Thơ Tình, Quê Hương

Tịnh .
Đêm chưa ngủ tiếng gà đà giục thức
Ngày chưa vui bóng đã xế sau đồi
Sao chẳng giữ phút thời gian trước mặt
Lại đi tìm đâu đó chốn xa xôi
Có ai hiểu con nước chiều hôm trước
Ngang bến sông rồi trôi tận về đâu
Khi thời gian dòng đời ai biết được
Thì tại sao giữ mãi chuyện ban đầu
Chỉ một đêm đã trở thành quá khứ
Tội tình gì trăn trở chuyện hôm qua
Cố bám víu nhưng vũng lầy ký ức
Khi thời gian còn lại lớp sương nhòa
Hắt hơi ra là buông đi tất cả
Chuyện hôm qua và toan tính ngày mai
Vậy hãy giữ phút giây mình hiện tại
Giữ cho lòng thanh thoát tựa mây bay .
Huyền Lâm .
.>>>>>
Về Thôi .
Về thôi ta trả lại đời
Phế hưng ngày đó một thời đã qua
Về thôi tìm lại mái nhà
Đứng bên thềm cũ ngắm tà huy rơi
Về thôi nắng đã muộn rồi
Bỏ đi tất cả gọi mời thế nhân
Về thôi giũ lớp bụi trần
Bao năm màu áo trắng ngần luốt lem
Về thôi mẹ đứng bên thềm
Đèn chong ngóng đợi những đêm mắt buồn
Về thôi với nhũng con đường
Tuổi thơ cắp sách đến trường tung tăng
Về thôi để thấy thêm lần
Tuổi thơ, chim sáo ,lưng trần rong chơi
Về thôi đã cuối quãng đời
Đi tìm hương cũ một thời mù xa
Về thôi về lại mái nhà
Nghe đêm trở giấc tiếng gà sang canh
Vể thôi tìm giấc mộng lành
Bon chen gác bỏ tranh giành được thua
Về thôi nắng đã cuối mùa .
Huyền Lâm ...
Lớp Sóng Phế Hưng .
Bao nhiêu thành quách điêu tàn
Bao nhiêu triều đại huy hoàng của xưa
Thời gian nước chảy gió lùa
Chỉ còn sót lại mỗi mùa lá rơi
Nghìn năm mây trắng vẫn trôi
Dòng sông nước vẩn muôn đời về xuôi
Phế hưng cảnh vật đổi dời
Nương dâu biển cả một thời còn đâu !
Xuân xanh thoắt đã bạc đầu
Bao nhiêu nhung gấm cung lầu làm chi
Phế hưng tất cả còn gì
Thành hoang bãi lạnh rầm rì gió đưa
Tranh nhau một chút danh thừa
Đến khi đạt đựoc cũng vừa hoàng hôn
Nắng chiều lịm tắt cô thôn
Là đêm nghe tiếng oan hồn thở than
Bao nhiêu danh lợi bạc vàng
Cũng không mua được ngày tàn thế nhân
Phế hưng lớp sóng bao lần
Dựng xây phế bỏ cõi trần vẫn mơ
Nghìn năm mây vẫn lửng lơ
Hai vầng nhật nguyệt muôn đời sáng soi
Chỉ riêng số phận con người
Trăm năm một thoáng để rồi ra đi
Cớ sao cứ mãi níu ghì
Tranh danh đoạt lợi còn gì mai sau
Hay là tiếng gió xạc xào
Thổi trên hoang phế thuở nào của xưa ?!
Huyền Lâm ...Vu vơ khi nhìn bức tường hoang phế Tử Cấm Thành, thành Hoàng Đế nhà Minh Chu Nguyên Chương
>>>>>
Bóng Xưa .
Mây che nắng rớt ngập ngừng
Rơi lên bóng lạ ngỡ từng quen xưa
Bâng khuâng thoáng ngọn gió lùa
Mang hưong phấn cũ mới vừa hình như
Từ khi nói tiếng tạ từ
Bao nhiêu mộng cũ bây chừ đã xa
Con đường độc bước mình ta
Thương yêu ngày nọ giờ là cố nhân
Hợp tan , tan hợp bao lần
Cuộc vui chưa trọn đã phân cách rồi
Vành môi chưa thắm nụ cười
Đã nghe hai tiếng ngậm ngùi chia tay
Nỉ non tiếng dế canh dài
Nghe trong tiềm thức hoang hoài tiếng ca
Gợi buồn dư ảnh ngày qua
Mùi hương phấn cũ nhạt nhòa nhớ thưong
Thân trơ đứng giữa con đường
Đêm ôm giấc mộng miên trường hắt hiu
Nắng không xanh nỗi lòng chiều
Thôi xin gởi lại những điều ...Ta, Em .
Huyền Lâm ..
Tìm .
Tìm xuân giữa chốn nhân gian
Nhưng rồi chỉ gặp hoa tàn lá rơi
Tìm môi xin một nụ cười
Chỉ nghe giọt lệ của đời rưng rưng
Tìm vui một cốc rượu mừng
Tay nâng lộn chén đắng từng vị men
Tìm danh giữa chốn bon chen
Thấy trò lơ láo sang hèn được thua
Tìm trong khắp cả bốn mùa
Thấy đời cứ mãi lọc lừa lẫn nhau
Tìm câu nói thật ngọt ngào
Chỉ nghe những tiếng rót vào đắng cay
Tìm qua tháng rộng năm dài
Cũng không có được những ngày tịnh yên
Tìm quên khắp cả mọi miền
Nhưng đời cứ mãi lụy phiền vấn vương
Tìm trong cát bụi vô thường
Thấy ta đứng giữa con đường chơ vơ
Tìm sông kiếm một bến bờ
Chỉ dòng nước đục lững lờ về xuôi
Tim ta giữa chốn cuộc đời
Sao toàn chỉ thấy một trời hư vô
Tìm trong sương khói mơ hồ
Thấy ta một vệt bóng mờ thời gian .
Huyền Lâm ...
>>>>>>>
Mai anh về , em có về không
Về lại vườn xưa với cánh đồng
Về thăm mái lá trời quê mẹ
Mà đã lâu rồi luôn nhớ mong
Mai anh về em có về không
Nhìn lại mùa sang lúa trổ đòng
Gió tận bên sông lồng lộng thổi
Nghe chiều rơi nhẹ giữa mênh mông
Mai về tìm lại bóng hình quê
Dưới nắng hoàng hôn khói quyện về
Bên mái lá nghèo mùi gạo mới
Thơm lừng tuổi ngọc một tình quê
Bến nước dòng sông mái lá xưa
Thời gian xa lắm đã bao mùa
Chim kêu một tiếng lòng nghe nhớ
Của một miền quê yêu dấu xưa
Mai anh về , em có về không
Sẽ kể em nghe chuyện của lòng
Một chuỗi ngày thơ đầy kỷ niệm
Theo suốt cả đời luôn nhớ mong !
Huyền Lâm